Khương Tô đi qua. Trên bàn bày mười mấy cái đĩa. Mèo đen nằm ở một góc bàn, ăn món cá hấp ông Tôn làm riêng cho nó. Nhìn lướt qua thức ăn trên bàn Khương Tô cho ông Tôn một ánh mắt hài lòng, sau đó phát hiện ông Tôn đã thay bộ áo dài bạc màu lúc trước, trông có tỉnh thần hơn nhiều.
Nhưng mà Khương Tô lại thầm than trong lòng, thời gian đối xử với con người quá tàn nhẫn, cho dù có vẻ ngoài đẹp như thế nào thì cuối cùng đều sẽ già nua. Cô còn nhớ khi cô rời khỏi đây, khuôn mặt ông ấy tuấn tú, nhã nhặn biết bao nhiêu, thế mà mới mấy chục năm đã trở thành thế này.
Chạm phải ánh mắt của Khương Tô, trong lòng ông Tôn bỗng trào dâng một cảm giác chua xót. Ông ấy ngóng trông cô trở về, nhưng cũng sợ cô trở về.
Là vì sợ Khương Tô nhìn thấy bộ dáng già nua như bây giờ của ông ấy.
Cô chẳng thay đổi một chút nào nhưng ông ấy đã già đi rồi. Nhìn Khương Tô ngồi trên ghế, mái tóc xoăn dài tản ra như thác nước. Ông Tôn do dự một lúc, nhưng vẫn đi qua, gỡ sợi dây buộc tóc màu đen ông ấy đã đeo trên cổ tay không biết bao lâu rồi xuống, run rẩy bắt đầu vén mái tóc cô ra sau rồi buộc lên.
Khương Tô không ngắt ngang động tác của ông ấy.
Giống như mấy chục năm trước. Lần nào trước bữa cơm ông ấy đều sẽ thay cô buộc tóc như vậy.
Khương Tô vẫn là Khương Tô.
Ông Tô rất vui mừng, nguyên nhân ông ấy kiên trì nấu ăn nhiều năm liền chính là để có một ngày như hôm nay. Ông ấy lặng lẽ đứng dậy dọn dẹp bàn.
Ông Tôn nói: "Người đi nghỉ ngơi một lúc đi, lát nữa tôi dẫn người ra ngoài đi dạo mua chút đồ."
Khương Tô đến đây với hai bàn tay trắng, chỉ có mang theo một con mèo, ngoài ra không còn cái gì nữa. Nghe thấy mua đồ, đôi mắt phủ đầy sương mù của Khương Tô lập tức sáng rực lên, sau đó hỏi: "Cậu có tiền sao?"
Ông Tôn cười nói: "Có."
Thấy ông Tôn cười như vậy, Khương Tô nhớ đến ông ấy mấy chục năm trước, khi đó ông ấy cũng thích cười như vậy. Có điều khi đó ông ấy đẹp hơn bây giờ nhiều, đôi mắt sáng rỡ, vừa tuấn tú vừa nhã nhặn. Với việc ông Tôn nói mình có tiền, cô luôn ôm thái độ hoài nghỉ.
"Nhà của người luôn để trống, nhưng gần đây mấy thứ ở chỗ đó quấy phá dữ dằn quá, đến tôi cũng không vào được." Ông Tôn nói.
Căn phòng kia ngập tràn âm khí, dễ thu hút mấy thứ không sạch sẽ. Cũng vì căn nhà này nổi tiếng là "hung", cho nên mới sừng sững ở đó mà không bị người khác chiếm đoạt.
Ăn uống no say, Khương Tô quyết định đến xem nhà cũ của mình trước rồi mới đi ra ngoài mua đồ.
Căn biệt thự hai tầng, vì lâu năm không tu sửa mà ngoài tường đã mọc kín dây thường xuân xanh mướt, cho dù ban ngày ban mặt nhưng vẫn luôn mang đến cảm giác âm u nặng nề.
Đến buổi tối nó càng tỏa ra âm khí đáng sợ, chỉ cần đi ngang qua khoảng sân thôi đã cảm nhận được hơi lạnh lão kia.
Căn nhà này là do Khương Tô mua, cô nhìn trúng mảnh đất dữ này, sau đó ép giá thấp đến mức không thể nào tin nổi để mua nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


