Chờ đến khi anh ta hoàn hồn lại thì ông Tôn đã chạy xuống dưới chân cầu vượt rồi, đột nhiên anh ta phát hiện ông Tôn bỏ quên tất cả mọi thứ, đến sạp hàng còn nằm ở đây, vì thế lập tức nhoài người lên lan can gào to với ông Tôn: "Ông Tôn! Sạp của ông! Chim của ông!"
Ông Tôn cứ như không nghe thấy, cũng không quay đầu lại mà chạy như điên.
Trước giờ Ông Tôn chưa từng chạy nhanh như vậy. Chạy một lèo qua vài con phố, cứ như không muốn sống nữa vậy, người qua đường đều tưởng ông già này phát điên rồi.
"Ông Tôn! Ông làm gì thế!"
Có người quen gọi ông ấy. Ông Tôn cứ như không nghe thấy, cắm đầu cắm cổ chạy về nhà.
Khi chạy đến nơi cách cửa nhà khoảng năm mươi mét, ông ấy không chạy nổi nữa, không phải vì không có sức mà khi vừa nhìn thấy người kia thì chân ông ấy bỗng mềm nhũn.
Chính là cô.
Đừng nói chỉ là một cái bóng lưng. Cho dù cô có hóa ra tro ông ấy cũng nhận ra được.
Ông ấy vịn tường, lê đôi chân đã nhũn ra bước từng bước về phía cô. Trong lòng ông ấy không biết nên vui hay là buồn, chân cứ như đi trên mây, luôn cảm thấy sẽ bước hụt chân sau đó bừng tỉnh.
Ông ấy đi đến cách cô mấy mét, đôi môi run lên, cất tiếng gọi: "Khương Tô?"
Giọng nói run lên bần bật. Tấm lưng kia từ từ xoay người lại.
Thời gian sẽ không tha cho bất kỳ ai, nhưng nó lại buông ta cho mỗi mình cô.
Một khuôn mặt tỉnh xảo cứ như Chúa Sáng Thế đã tốn hết bao công sức tâm huyết mới đắp nặn thành, tựa như đến cả thời gian cũng không đành lòng để lại chút dấu vết năm tháng nào trên khuôn mặt này.
Chớp mắt một cái đã ba mươi năm, cô vẫn là một thiếu nữ. Một thiếu nữ xinh đẹp đến lạ thường.
Ở độ tuổi khoảng chừng mười sáu, mười bảy tuổi, mặc một cái áo lông xù cao cổ màu trắng, làn da cô còn trắng hơn mấy tông so với màu trắng của áo lông, mái tóc vừa dài vừa dày xoăn lại đen nhánh giống như những sợi tảo sinh trưởng dưới đáy biển sâu, càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng tỉnh như tuyết, khuôn mặt ấy chỉ to bằng bàn tay, cằm nhọn như cằm một con mèo, làn da giống như nước men sứ trắng tốt nhất, đôi môi đỏ ửng trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, ngũ quan tỉnh xảo đến mức không giống như con người, mà như là búp bê được điêu khắc cẩn thận mà thành, xinh đẹp, tỉnh xảo đến cực hạn, đuôi mắt đen hơi nhếch lên giống như mây mù che phủ núi non, sương mù trong veo.
Quay đầu lại thấy ông ấy, sương mù trong đôi mắt thiếu nữ mới tan đi, nét mặt hơi lóe lên ngạc nhiên, sau đó nhíu mày, oán giận, bất mãn, giọng điệu pha chút trách cứ: "Sao cậu lại về chậm như vậy?"
Ông Tôn tựa như bị đưa trở về ba mươi năm trước, khi ông ấy ra ngoài mua đồ ăn cho cô, khi trở về cô cũng như vậy. Ông ấy chỉ mỉm cười mà không hề nói rằng mình đã chạy suốt cả đoạn đường dài. Nhưng bây giờ, ông ấy đã không cười nổi nữa.
Mà chỉ nghe thấy cô chợt bừng tỉnh nói ra một câu: "Cũng phải, cậu đã già vậy rồi mà."
Ông Tôn giống như bị sét đánh, lập tức trở về thực tại. Ông ấy không nhịn được mà cúi đầu nhìn bản thân. Bộ áo dài màu xanh đã bị giặt đến bạc màu, bị hai cái áo lông mặc bên trong chèn lên căng phồng khiến ông ấy trông rất mập.
Đôi bàn tay nhăn nheo như vỏ quýt, bàn tay này đã sớm không còn là bàn tay thay cô chải đầu, rửa chân tay nữa rồi. Rồi ông ấy lại ngẩng đầu nhìn cô. Trong lòng ông Tôn bỗng dâng lên một cảm giác xấu hổ. Đôi mắt ông ấy ầng ậc nước mắt, nhưng trên mặt lại cười: "Đúng vậy, tôi đã già như vậy rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
