Khương Tô sầu não không thôi, một đời của ông Tôn với cô mà nói chẳng qua chỉ ngắn ngủi như hạt muối bỏ biển. Nếu như ông Tôn chết cô sẽ khó mà tìm được một vị tôi tớ trung thành tận tâm như ông Tôn.
Dù sao bây giờ không có nơi nào để cô tùy tiện nhặt một tên ăn xin trở về nuôi dưỡng.
Tài xế nhà họ Trịnh canh đúng mười một giờ đỗ xe ngay trước cửa, tài xế cũng đã nghe lời đồn kia rồi, khi đến tận nơi thì càng cảm thấy cả căn nhà này bốc lên một luồng âm khí dày đặc, anh ta chỉ dám ngồi trong xe mà không dám xuống xe. Nhìn thấy Khương Tô ra anh ta mới vội vàng xuống xe mở cửa ghế sau cho Khương Tô.
Lúc này sắc mặt Khương Tô mới hơi hòa hoãn lại, liếc xéo sắc mặt tái nhợt của Trịnh Dung Dung, sau đó xách rương đi ra sân sau. Bà Trịnh vội vàng đuổi theo. Trương Tiểu Kiều do dự một lúc rồi cũng chạy theo.
"Mấy người đi cùng đến đây làm gì?" Khương Tô vô cảm quay đầu nhìn bọn họ, trong ánh mắt như có tỉa sáng lập lòe, giọng nói cũng lạnh lùng bất thường: "Ở yên trong phòng, đừng đi ra ngoài."
Khương Tô đi ra sân sau. Đêm càng khuya, âm khí càng nặng nề, tất cả đều bốc lên từ dưới miệng giếng.
Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời, mây đen che trăng, âm thịnh dương suy. Mở rương ra. Cô lấy lá bùa màu vàng đã được vẽ xong xuôi kẹp giữa ngón tay, khẽ nhếch môi đỏ, niệm chú ngữ của lá bùa, ngay sau đó giơ tay lên khẽ quát một tiếng: "Lên!"
Tờ giấy vàng lập tức tung bay tứ tung nhưng không rơi xuống đất mà như có thứ gì lôi kéo, nó lấy miệng giếng làm trung tâm bay quanh bốn phía, tạo thành một hình vòng tròn sau đó rơi xuống mặt đất.
Lúc này Trương Tiểu Kiều và Trịnh Dung Dung đang nấp sau chậu cây trên ban công tầng hai thấy cảnh tượng này thì sợ hãi há to miệng.
Trương Tiểu Kiều cảm giác tam quan của mình như đã bị đập nát nhừ. Cảnh tượng vừa rồi khiến cậu ta hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của lực hút trái đất.
Khương Tô bày trận xong, để đề phòng thứ kia chạy trốn nàng đã đi về phía miệng giếng, bắt đầu nói chuyện với thứ bên trong: "Này, con quỷ phía dưới kia, nhân lúc ta còn dễ thương lượng thì mau ra đây, ta còn có thể đưa mi đi đầu thai. Nếu như đã động tay động chân rồi thì chỉ có thể hồn phi phách tán."
Phía dưới giếng yên tĩnh không một tiếng động, không một gợn sóng.
Trương Tiểu Kiều trên ban công tầng hai không khỏi thở thật chậm để cẩn thận lắng nghe, nhưng nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy Khương Tô đã lầm bầm lầu bầu: với cái miệng giếng. Cảnh tượng có hơi kinh dị.
Thấy dưới giếng không hề có chút động tĩnh nào, Khương Tô cũng mất sạch kiên nhẫn, lập tức rút ra một cái bình nhỏ trong rương, vặn nắp ra sau đó rót xuống giếng.
"Cô ta rót cái gì vậy?" Trịnh Dung Dung hạ thấp tông giọng xuống, hỏi.
"Sao tôi biết?" Trương Tiểu Kiều nói xong thì bày ra tư thế im lặng, ý bảo Trịnh Dung Dung đừng nói nữa.
Khương Tô đổ hết tất cả bột trong bình xuống. Sau đó cầm một tờ giấy vàng lên, vung lên giữa không trung, giấy vàng lập tức bùng cháy, Khương Tô tiện tay ném tờ giấy vàng đang bốc cháy xuống dưới nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)