Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Cô Ba Tuổi Rưỡi: Vừa Ôm Bình Sữa Vừa Xem Bói, Khiến Cả Mạng Xã Hội Phát Cuồng! Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Cô ta vốn nghĩ Tô Thần Cẩn sẽ đồng ý, ai ngờ anh lại nói: “Nhu, là chị của em thất lễ trước, để cô ấy rời đi cũng tốt.”

Câu trả lời này khiến Lâm Nhu vô cùng bất mãn, nhưng cô ta không muốn mất mặt thêm trước bàn dân thiên hạ, nên đành lờ đi ánh mắt cầu cứu của Lâm Mai.

Xử lý xong kẻ bất kính với cô út, ông cụ Tô nói tiếp: “Nhà họ Tô chúng ta là gia đình giữ lễ nghĩa, ra mắt trưởng bối phải dập đầu. Các con còn không mau lên đây, dập đầu lạy bà cô đi?”

Tô Thần Phi lúc này len lén đứng bên cạnh ông cụ Tô, ho khan hai tiếng rồi vênh váo nói với các anh đang đứng bên dưới: “Ba đã nói là bà cô rồi, các anh còn không mau quỳ xuống ra mắt? Bà cô đợi sốt ruột rồi đấy.”

Lúc này Miên Miên mới có cơ hội lên tiếng, đôi mắt tròn xoe của cô bé ngập tràn vẻ mong đợi: “Đúng đó ạ, Miên Miên đợi hơi sốt ruột rồi.”

Thấy cả ba và em út đều không giống đang nói đùa, anh em nhà họ Tô nhìn nhau một lượt, cuối cùng vẫn bước lên tầng hai.

Lúc này, người giúp việc đã bưng lên một chiếc ghế thái sư.

Miên Miên ngồi trên ghế thái sư, lưng thẳng tắp, đôi mắt tròn xoe lần lượt nhìn các cháu trai chắt đang đi lên. Vốn đang rất vui vẻ, nhưng khi nhìn gần khuôn mặt của cháu trai lớn Tô Thần Cẩn, cô bé bất giác nhíu mày.

Tướng mạo của cháu trai lớn có vẻ không ổn, đường vận mệnh đã xảy ra vấn đề.

Miên Miên đưa tay nhỏ lên trán, khẽ niệm: “Thiên nhãn, mở ra!”

Đây là năng lực mẹ đã dạy cho cô bé, chỉ cần mở con mắt linh thức thứ ba trên trán, là có thể nhìn rõ những thứ mà hai mắt thường không thấy được.

Quả nhiên, thiên nhãn vừa mở, Miên Miên đã nhìn thấy rõ ràng, trên người Tô Thần Cẩn có một sợi chỉ màu đen, kéo dài đến một người phụ nữ ở dưới sân khấu.

Kỳ lạ là, sợi chỉ đen này lại kết nối nhân duyên của hai người họ.

Miên Miên nhìn sang ông bà cháu trai lớn, giữa hai người họ có một sợi chỉ màu đỏ. Đó mới là dây tơ hồng của Nguyệt Lão, màu đỏ rất rõ ràng, không hề có chút khí tức xấu nào.

“Cháu trai lớn, cháu lại đây một chút nhé.”

Tô Thần Cẩn không ngờ mình lại được bà cô gọi đầu tiên.

Anh sải bước chân dài đến bên cạnh bà cô, chủ động quỳ xuống, dập đầu trước: “Con chào bà cô ạ. Cháu là Tô Thần Cẩn, xin ra mắt bà.”

Miên Miên nhân cơ hội sờ đầu Tô Thần Cẩn, khẽ nói: “Cháu trai lớn ngoan, đừng sợ nhé.”

Tô Thần Cẩn: Sợ cái gì cơ?

Giây tiếp theo, anh liền thấy bà cô lôi từ trong túi ra một thanh kiếm gỗ mini.

Những người khác trên sân khấu và bên dưới cũng ngơ ngác. Bà cô nhỏ người nhưng vai vế lớn này của nhà họ Tô, sao lại chơi đồ hàng ngay trong lễ nhận họ thế này?

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Miên Miên đưa tay nắm lấy sợi chỉ nhân duyên màu đen, kéo nó đến trước mặt rồi dùng thanh kiếm gỗ trong tay cắt đứt.

Hành động này, trong mắt các vị khách, chỉ là trò nghịch ngợm của một đứa trẻ. Dù sao thì, ai mà ngờ được một cô bé ba tuổi lại có năng lực trừ tà chứ?

Lâm Nhu cũng vậy, chỉ nghĩ đây là trò nghịch ngợm của trẻ con.

Sau khi chắc chắn sợi chỉ đen đã đứt, Miên Miên lại đưa bàn tay nhỏ ra, xoa đầu Tô Thần Cẩn: “Cháu trai lớn ngoan, Miên Miên giúp cháu loại bỏ thứ không tốt rồi đó.”

Rồi cô bé đưa cho Tô Thần Cẩn một sợi rễ nhân sâm.

Tô Thần Cẩn quỳ trên đất, chân mày nhíu chặt.

Khi thanh kiếm gỗ đào vung xuống, anh đã cảm thấy cơ thể đột nhiên nhẹ nhõm đi rất nhiều. Còn bây giờ, anh lại đang đau đầu vì những ký ức kỳ lạ vừa nảy sinh.

Chuyện gì thế này? Tại sao mình lại để Lâm Nhu làm bạn gái?

Suy cho cùng, Tô Thần Cẩn vẫn là người nắm quyền hiện tại của tập đoàn Tô thị, dù cảm thấy có điều bất ổn nhưng anh cũng không tỏ ra kinh ngạc. Anh nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng: “Cháu cảm ơn quà của bà cô.”

Sau đó, anh bước đến bên cạnh Tô Thần Phi và ông cụ Tô, kín đáo liếc nhanh về phía Lâm Nhu.

Mấy người anh em còn lại, thấy anh cả đã dập đầu xong, liền xếp hàng quỳ trước mặt Miên Miên: “Bà cô ơi, chúng cháu xin dập đầu ra mắt ạ.”

Miên Miên vốn còn định nói cho cháu trai lớn biết vấn đề trên người anh, nhưng sự tập trung của một đứa trẻ ba tuổi có hạn, thấy các cháu trai chắt khác đang cúi lạy mình, cô bé liền quên bẵng chuyện sợi chỉ đen.

Cô bé cười tít mắt đưa những sợi rễ nhân sâm còn lại ra: “Các cháu trai ngoan, cho các cháu quà ra mắt này.”

Mấy người đàn ông cao lớn sau khi dập đầu xong đều ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ còn nhận được quà từ bà cô. Nhưng trưởng bối ban tặng, không thể từ chối, họ cung kính bước lên, từ bàn tay bụ bẫm của bà cô, nhận lấy một sợi... cỏ?

“Chúng cháu cảm ơn bà cô ạ.”

Ông cụ Tô đứng bên cạnh chẳng quan tâm các con trai mình nghĩ gì, ông đã chuẩn bị sẵn, lần lượt lấy những sợi rễ từ tay các con, thu vào một chiếc hộp gấm: “Cái này ba giữ hộ cho các con.”

Y hệt như cảnh ba mẹ giữ hộ tiền mừng tuổi hồi Tết.

Thế là, mấy cậu ấm nhà họ Tô còn chưa kịp nghiên cứu món quà của bà cô, đồ trong tay đã không còn.

“Để quý vị chê cười rồi, cô của tôi nhỏ người nhưng vai vế lớn, không chính danh cho cô, tôi sợ có kẻ không có mắt lại bắt nạt cô.” Ông cụ Tô thu xong rễ nhân sâm, khoát tay một cái, “Giờ lành cũng sắp đến, cảm ơn chư vị đã đến dự tiệc sinh nhật của lão già này, chúng ta khai tiệc thôi.”

Tiệc của nhà giàu nhất họ Tô có một điểm tốt, đó là đến giờ ăn thì cứ ăn. Họ cũng không trưng bày quà cáp của mọi người ra, khiến người khác khó xử.

Thế là những người có quan hệ thân thiết với nhà họ Tô cũng lần lượt gửi lời chúc mừng ông cụ Tô song hỷ lâm môn. Không có kẻ nào không biết điều đi hỏi Miên Miên từ đâu tới.

Đã khai tiệc, tự nhiên phải xếp chỗ theo vai vế.

Miên Miên có vai vế lớn nhất, ở đây cũng chỉ có mình cô bé vai vế lớn như vậy, nên vị trí được xếp ở giữa một nhóm các ông bà cụ, ngồi ở ghế chủ tọa.

Nhưng chiếc ghế chủ tọa này hơi kỳ lạ, sao lại kẹp người ta vào ghế thế này?

Miên Miên, cô bé nhà quê vừa xuống núi, làm sao biết mình đang ngồi trên ghế ăn dành cho trẻ em? Cô bé chỉ vặn vẹo cái mông nhỏ, cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Xung quanh cô bé toàn là các ông bà cụ đồng niên với ông cụ Tô, cười đến không thấy trời đất đâu, cũng hùa theo ông cụ Tô gọi cô bé là “cô”.

Miên Miên rất lễ phép, vẫy vẫy bàn tay nhỏ, gật gật cái đầu, ra dáng trưởng bối đáp lại: “Được, được, ngoan, ngoan.”

Rồi theo thói quen, cô bé ngoan ngoãn chờ người ta nói “ăn cơm”.

...

Bà cụ Tô mím môi cười, sắp bị cô bé vai vế cao ngồi trên ghế trẻ em này làm cho tan chảy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc