Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Cô Ba Tuổi Rưỡi: Vừa Ôm Bình Sữa Vừa Xem Bói, Khiến Cả Mạng Xã Hội Phát Cuồng! Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Ủa, khoan đã, trước mặt chẳng phải có một đứa trẻ đó sao? Hơn nữa, chỉ cần dựa vào sự ngoan ngoãn vừa rồi của bà cô, có lẽ đưa bà cô đi tham gia chương trình còn tốt hơn là đưa hai đứa cháu, vì hai thằng nhóc đó thật sự quá nghịch.

“Ba, thật ra con còn có chuyện muốn bàn với ba.” Tô Thần Phi cười làm lành, “Chẳng phải con vừa nhận một chương trình thực tế ghi hình trực tiếp sao? Sắp tới phải phát sóng rồi, ba có thể cho bà cô đi cùng con được không ạ?”

Ông cụ Tô ngẩn người: “Chương trình thực tế? Chương trình gì?”

Tô Thần Phi giải thích một hồi: “Là một chương trình quay lại cuộc sống thường ngày của con và một đứa trẻ, có rất nhiều người xem, con trai ba muốn dựa vào chương trình này để lấy lại danh tiếng.”

Nói cũng lạ, Tô Thần Phi tự cho rằng mình có năng khiếu diễn xuất, nhưng ngoài bộ phim đầu tay ra thì đóng phim nào cũng chìm, còn thường xuyên gặp đủ thứ chuyện xui xẻo.

Có lẽ anh không hợp với giới giải trí?

Chương trình này là do một người bạn thân đặc biệt tranh giành cho anh. Nếu tham gia xong mà vẫn không ổn, Tô Thần Phi định sẽ từ bỏ, tìm một sở thích khác.

Ông cụ Tô nghe xong, nghĩ rằng nếu cô út muốn dùng thuật huyền môn để tích lũy công đức, thì chắc chắn cần phải có danh tiếng.

Ông liếc nhìn cô út đang ngồi trên bàn vung vẩy đôi chân nhỏ, rồi gật đầu: “Vậy cứ đợi tiệc mừng thọ xong rồi nói. Bà cô của con mới xuống núi, phải để cô ấy thích nghi đã, dù sao chương trình cũng còn lâu.”

Tô Thần Phi cảm thấy ba mình đã đồng ý một nửa: “Vậy con đi gọi người đây.”

Tô Thần Phi quay trở lại sảnh tiệc, chẳng mấy chốc đã có người xun xoe lại gần: “Cậu Bảy, lúc nãy cậu bận ở trong nên không thấy chuyện vui đâu.”

...

Tô Thần Phi đút tay vào túi quần, dáng vẻ cà lơ phất phơ liếc người vừa nói: “Chuyện vui gì?”

“Bên kia kìa, mấy người túm tụm bàn tán về con gái cậu ấy, đồng loạt ngã gãy răng cửa chảy máu đầm đìa, giờ đi bệnh viện hết rồi.”

Lại có một thanh niên khác cũng vội vã tiến đến, mong được lấy lòng Tô Thần Phi: “Đúng đó đúng đó, ngã thảm cực kỳ, cũng không nhìn xem Cậu Bảy nhà ta là ai, có phải người để họ tùy tiện bàn tán không chứ?”

Tô Thần Phi nghe xong, tim giật thót, nhìn về phía mặt đất bên kia, quả nhiên có người giúp việc đang lau dọn, khử trùng.

Lúc nãy khi bế bà cô Miên Miên vào, anh cũng nghe có người nói bà cô Miên Miên là con gái riêng của anh, còn nhắc lại tin đồn anh bị tung tin vào khách sạn với phụ nữ từ năm 18 tuổi.

Khi đó, bà cô Miên Miên đã ghé vào tai anh nói: “Cháu trai chắt ơi, bà cô đã giúp cháu trừng phạt mấy kẻ xấu nói bậy rồi đó nhé.”

Lẽ nào đây chính là sự trừng phạt? Khiến tất cả những người nói bậy đều ngã gãy răng cửa?

Tô Thần Phi rùng mình một cái, chắc... chắc là trùng hợp thôi? Tất cả chúng ta đều lớn lên dưới lá cờ đỏ sao vàng, không thể dính vào mấy trò mê tín phong kiến được!

...

Trong phòng tắm thuộc phòng công chúa của nhà họ Tô, Miên Miên ngồi trong bồn tắm, được người giúp việc phục vụ tắm táp.

Đang thoải mái, bỗng dưng mũi cô bé ngứa ngáy, hắt xì một cái thật to.

Người giúp việc bên cạnh vội dùng khăn lau mặt cho Miên Miên, lo lắng dặn dò người bên cạnh: “Mau đi, bảo bác sĩ Lưu chờ sẵn ở ngoài, bà cô hắt xì rồi, có thể bị cảm lạnh.”

Ông cụ Tô đã dặn dò tất cả bọn họ, cô bé trước mặt tuy nhỏ người nhưng vai vế lớn nhất, là bà cô của nhà họ Tô, ai ai cũng phải kính trọng.

Ngay cả ông cụ Tô khi nói chuyện với bà cô cũng phải khom lưng ra dáng bậc con cháu, đám người giúp việc nào dám chậm trễ?

Miên Miên dụi dụi cái mũi nhỏ, trên chóp mũi còn dính một cục bọt trắng to, chớp mắt nói: “Không cần đâu ạ, đây là có người nói xấu Miên Miên, không phải bị cảm đâu ạ.”

Gương mặt nhỏ của cô bé là được rửa sạch đầu tiên, trông xinh xắn như một cô búp bê sứ, trên đầu lại điểm thêm lớp bọt xà phòng mịn màng, vừa ngộ nghĩnh vừa đáng yêu.

Ba người giúp việc bị vẻ dễ thương này làm cho tan chảy, luôn miệng khen ngợi: “Bà cô vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, cứ như tiên nữ giáng trần vậy.”

“Giá mà sau này con của tôi cũng xinh đẹp được như bà cô thì tốt quá.”

“Ôi, tôi chỉ sinh được một thằng cu nghịch như giặc, bao giờ mới có con gái đây?”

Miên Miên nhìn vào tướng mạo của người giúp việc vừa nói, cười tít mắt bảo: “Chị sắp có con gái rồi đó, đừng lo nhé.”

Nói xong, cô bé lại ngân nga một bài hát không rõ tên, tận hưởng làn nước ấm dễ chịu.

Cô bé đã ngồi trên phi kiếm bay thẳng từ trên núi xuống, ba nói không thể để bị nhìn thấy, nên cô bé còn dùng thêm một lá bùa tàng hình.

Người và kiếm thì tàng hình rồi, nhưng trên đường gặp một cái ống khói lớn, cô bé tò mò nhìn thêm vài cái, lại bị khói đen sì phun ra làm bẩn hết quần áo và mặt mũi.

Bây giờ được cháu trai lớn cho người tắm rửa, cô bé vui lắm.

Dù sao thư cũng đã đưa rồi, Miên Miên quyết định tắm rửa sạch sẽ, tặng quà ra mắt xong, ăn thử chút đồ dưới núi cho biết mùi rồi sẽ về nhà tìm mẹ ngay!

Trẻ con không được ngâm bồn quá lâu, người giúp việc bấm giờ thấy đã hết thời gian, liền cung kính mời Miên Miên ra ngoài.

Ở trên núi, Miên Miên là hậu bối nhỏ nhất, xuống núi một cái đã trở thành trưởng bối, lòng hư vinh nho nhỏ được thỏa mãn, nụ cười trên môi cô bé không hề tắt.

Người giúp việc nhẹ nhàng lau khô người Miên Miên, dùng khăn tắm mềm mại quấn riêng cơ thể và đầu cô bé lại, rồi bế Miên Miên ra khỏi phòng tắm.

Vừa bước ra, Miên Miên đã nghe có người đến ra mắt mình.

“Thưa cô, cháu dâu xin ra mắt cô ạ.”

Người hành lễ là bà cụ Tô. Bà vừa mới trang điểm xong trong phòng, mái tóc ngắn uốn lọn được cài một chiếc kẹp tóc ngọc trai vàng, trên mặt rất ít nếp nhăn, trông bà toát lên một vẻ đẹp sang trọng, quý phái của thời gian.

Miên Miên vừa nhìn thấy, đôi mắt liền sáng rỡ, cất giọng sữa non khen ngợi: “Cháu dâu xinh quá đi, xinh hơn cả cháu trai nữa đó ạ.”

Nói xong, bàn tay nhỏ theo thói quen định thò vào túi để lấy quà ra mắt, nhưng lại mò phải một khoảng không.

Đôi mắt to của cô bé nhìn chiếc túi nhỏ đặt bên cạnh, còn chưa kịp lên tiếng, một người giúp việc đã hai tay dâng chiếc túi lên: “Thưa bà cô, mời cô ạ.”

Miên Miên mở túi, lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ, sau khi mở ra liền đưa chiếc vòng tay bên trong cho bà cụ Tô.

Trong mắt bà cụ Tô ánh lên niềm vui không thể kìm nén, nhưng không phải vì chiếc vòng tay, mà vì cô bé xinh xắn như búp bê sứ trước mặt thật sự quá đáng yêu!

Dù vai vế có hơi cao một chút, nhưng vẫn là một cô bé gái mềm mại, ngọt ngào, khác hẳn với hai thằng cháu trai nghịch ngợm khiến bà tăng xông máu.

Muốn ôm quá đi!

Thấy bà cụ Tô không nhận vòng, Miên Miên bĩu môi: “Cháu dâu không thích quà ra mắt của Miên Miên ạ? Cái này Miên Miên lựa lâu lắm đó, đeo miếng ngọc này đi ngủ, tối nào cũng sẽ ngủ thơm ơi là thơm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc