Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Cô Ba Tuổi Rưỡi: Vừa Ôm Bình Sữa Vừa Xem Bói, Khiến Cả Mạng Xã Hội Phát Cuồng! Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Miên Miên đang dắt tay Du Du, nghe vậy liền buông tay bạn ra, thò tay vào chiếc túi nhỏ của mình. Cô bé chẳng hề bận tâm chuyện có thêm một người cháu, gật đầu rất nghiêm túc: “Được thôi cháu trai nhỏ, cô cô cho cháu quà gặp mặt nhé.” Đạo diễn bật cười: “Thật không đó, bà cô nhỏ định cho tôi quà gặp mặt gì thế?” Thực ra ông chỉ đang trêu đùa cô bé, cũng không trông mong Miên Miên sẽ lấy ra món quà gì. Những món quà trước đó Miên Miên tặng hai đứa trẻ, dù có lạ mắt thì cũng chỉ là đồ chơi trẻ con, là người lớn, ông rất dễ từ chối.

Khán giả trong phòng livestream thấy cảnh này thì cười không ngớt. [Bà cô nhỏ lại có thêm một ông cháu trai lớn, cười chết mất.] [Hối lộ đạo diễn ngay trước mặt, ha ha ha (mặt cười nham hiểm)] [Tôi cũng rất mong chờ bà cô nhỏ sẽ tặng quà gặp mặt gì, bé trai thì là người gỗ máy móc, bé gái là vòng tay ngọc trai và nơ bướm, sẽ tặng gì cho đạo diễn đây?]

Trên màn hình, đôi tay nhỏ bé của Miên Miên vẫn đang mò mẫm trong chiếc túi thỏ. Khi đôi mắt cô bé chợt sáng lên, một chiếc hộp hình chữ nhật dài và mỏng được lấy ra. “Cho cháu này, cháu chắc chắn sẽ thích đó.” Gương mặt nhỏ nhắn của Miên Miên rạng rỡ nụ cười, tặng quà gặp mặt xong, cô bé đóng chiếc túi nhỏ lại, rồi vội vàng nắm lấy tay Cố Du Du. Cố Du Du cũng rất ngoan, chỉ im lặng đứng bên cạnh Miên Miên, nhìn đạo diễn mở chiếc hộp.

Vẻ mặt đạo diễn vốn có chút thờ ơ, nhưng khi nhìn thấy thứ bên trong hộp, ông lập tức tỏ ra kinh ngạc và vui mừng: “Đây? Lại là bút lông ư?” Ông lấy cây bút lông ra khỏi hộp, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu bút màu trắng. Thân bút được sơn đen, thoang thoảng tỏa ra mùi gỗ đàn hương. Ông thử cầm bút, viết vài nét vào không trung, cảm thấy vô cùng vừa tay, lòng rung động không thôi, không nhịn được hỏi: “Đầu bút này màu trắng, là làm bằng chất liệu gì vậy?”

[Bút lông bây giờ đầu bút chẳng phải đều màu trắng sao? Đạo diễn hài thật, nhận quà ngay trên sóng livestream mà còn tỏ vẻ chưa từng thấy bao giờ.] [Đạo diễn mà nhận bút thì lát nữa có thiên vị Tô Thần Phi trong các nhiệm vụ không? Ghê tởm thật, lại còn giao dịch thẳng mặt.] [Mấy người trên lầu nói linh tinh gì đấy? Nói Hồ Láo Nháo của chúng tôi thiên vị á? Thế thì các người nhầm người rồi, Hồ Láo Nháo không phải loại đạo diễn thấy tiền là sáng mắt lên đâu!] [He he he, muốn nói lâu rồi. Đừng có mang cái kiểu văn hóa fandom vào show thực tế, ghê tởm lắm.]

Đạo diễn của “Cuộc sống thường ngày của bé yêu” tên thật là Hồ Chính Quốc, vốn không làm show thực tế mà làm phim điện ảnh. Ông là đạo diễn vàng của ngành, địa vị rất cao.

Sở dĩ có biệt danh “Hồ Láo Nháo” là bởi tính cách cương trực, không bao giờ luồn cúi của Hồ Chính Quốc. Trong mắt ông không dung được một hạt cát, bất kể là ai ông cũng dám lên tiếng, dám mắng.

Trước đây có diễn viên muốn dùng “quy tắc ngầm” để có được vai diễn, liền bị ông réo tên chửi bới trên Weibo suốt ba ngày. Có người muốn đút lót cho ông, chuyển thẳng mấy triệu tệ vào tài khoản, sau khi ông trả lại cũng bị bóc phốt thẳng lên mạng.

Những chuyện như vậy xảy ra nhiều, các fan theo dõi ông vì những vụ việc này mới đùa gọi ông là Hồ Láo Nháo.

Vốn dĩ làm nhiều chuyện đắc tội người khác như vậy, đáng lẽ ông phải bị giới tư bản phong sát hay gì đó, nhưng Hồ Láo Nháo lại dựa vào những tác phẩm xuất sắc đoạt giải mà vẫn luôn đứng vững trong giới.

Khi không có kịch bản phim hay, ông chuyển sang nghiên cứu các chương trình tạp kỹ đang nổi đình nổi đám, bắt tay vào làm “Cuộc sống thường ngày của bé yêu”, kết quả lại nổi tiếng vang dội, bây giờ đã bắt đầu mùa thứ hai.

Nói tóm lại, Hồ Láo Nháo cũng có fan, hơn mười triệu người, mà lượng fan trung thành cũng rất đông.

Những khán giả muốn bôi nhọ Tô Thần Phi và Tô Miên Miên chính là bị fan của Hồ Láo Nháo đáp trả. Bị đáp trả rồi, họ vẫn không từ bỏ, tiếp tục spam bình luận.

[Đạo diễn định nhận quà của nhà họ Tô ngay trước mặt mọi người kìa, ghê tởm thật!]

[Tẩy chay Tô Thần Phi, để trẻ con đi hối lộ đạo diễn.]

Giữa những lời chửi bới ngập trời, Miên Miên đang trả lời Hồ Chính Quốc: “Là lông của Bạch Bạch ạ, Bạch Bạch là một con sói đó chú.”

Nói xong câu này, Miên Miên thở dài một hơi.

Bạch Bạch là một tiểu yêu sói, năm nay cũng ba tuổi rưỡi.

Con người ba tuổi rưỡi vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng yêu sói ba tuổi rưỡi đã là một con sói lớn rồi. Trước khi Miên Miên xuống núi, Bạch Bạch còn muốn đi theo cô bé nữa cơ!

Chỉ là yêu quái không được phép xuống núi, đây là quy định của nhà họ Khương, Miên Miên cũng đành chịu.

Bây giờ trên núi đã bị phong tỏa rồi, không biết Bạch Bạch có tự chăm sóc tốt cho mình không nữa?

Đạo diễn Hồ không biết tại sao cô bé lại thở dài, chính ông cũng muốn thở dài đây này. Vốn dĩ ông nghĩ cô bé sẽ lấy ra món đồ chơi trẻ con nào đó, ông còn có thể dùng cớ “Chú là người lớn rồi, món quà này không hợp, để lần sau bà cô nhỏ tặng nhé” để từ chối.

Lý do vô cùng hợp lý, ông nghĩ cô bé cũng sẽ không buồn. Ai ngờ cô bé lại gãi đúng chỗ ngứa của ông, tặng cho ông một cây bút lông thủ công quý giá như vậy.

Ông thích lắm, nhưng không thể nhận được!

Miên Miên nhận lấy, nhíu mày khổ não.

Cháu trai nhỏ thích bút lông, là do cô bé tính ra mà, sao có thể sai được chứ?

Vậy rốt cuộc nên tặng gì đây?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc