Miên Miên cũng muốn chơi với các bạn gái cùng tuổi, chỉ là trên núi không có ai. Dù có mấy bé yêu quái trạc tuổi cô bé đi nữa thì mới ba tuổi cũng chưa thể biến thành hình người được.
Cố Du Du thấy trong tay Miên Miên lại có thêm một đôi bướm hồng, cô bé nhìn con bướm xanh trong tay mình, rồi lại nhìn đôi bướm hồng, ánh mắt ánh lên vẻ khao khát. Màu hồng cũng đẹp, màu xanh cũng xinh. Cô bé muốn có cả hai, bất giác nhìn sang người lớn cầu cứu.
Lưu Huệ bắt gặp ánh mắt của con gái, biết con bé đang nghĩ gì, bèn dịu dàng nói: “Du Du, không được tham lam đâu con. Mẹ biết màu hồng đẹp, màu xanh cũng đẹp, nhưng con bướm xanh là món quà bạn tặng, mình phải biết trân trọng chứ.”
Yêu cầu không được đáp ứng, Cố Du Du hơi buồn, đôi mắt hoe đỏ. Nhưng cô bé không dám khóc, ở nhà mà khóc sẽ bị ông bà nội mắng. Lưu Huệ thấy vậy thì xót vô cùng. Dạy dỗ con là đúng, nhưng là một người mẹ, ai mà không muốn cưng chiều con mình một cách vô điều kiện cơ chứ?
“Hay là thế này đi.” Ngay lúc Lưu Huệ đang khó xử, giọng nói non nớt, mềm mại bên cạnh lại vang lên. Miên Miên gỡ một con bướm hồng xuống, đưa cho Cố Du Du: “Chúng mình chia đôi ra, như vậy ai cũng có cả hai màu. Cậu có muốn đổi với mình không? Thật ra mình cũng thích cả hai màu luôn.”
Cố Du Du gật đầu, cẩn thận gỡ một con bướm xanh xuống đưa cho Miên Miên. Đổi xong, cô bé vội vàng nói: “Mẹ ơi, cài lên cho con.”
[A, bà cô nhỏ của chúng ta vừa chững chạc, hào phóng, lại còn thông minh nữa!] [Trưởng bối nhí thế này cho tôi một tá đi, tôi thích chết mất huhu.] [Dễ thương quá, chị em tốt... khoan, thế này là cách nhau mấy đời vậy trời?]
Miên Miên cũng muốn cài kẹp bướm, cô bé lóc cóc chạy tới bên Tô Thần Phi: “Này cháu trai, mau cài lên cho ta.” Thực ra Tô Thần Phi vẫn luôn để mắt tới Miên Miên, thấy cô bé chạy lại, anh nhanh chóng cài kẹp tóc cho cô bé. Đúng lúc nhân viên thông báo máy bay đã đến, chuẩn bị lên máy bay, anh bèn nắm tay Miên Miên, xách theo vali. Ai ngờ Miên Miên lại không cho anh dắt, cô bé chạy sang chỗ Cố Du Du, chỉ để lại một câu: “Cháu trai là người lớn rồi, tự đi được. Miên Miên phải đi cùng Du Du.”
Tô Thần Phi: ??? Bà cô nhỏ bỏ rơi mình rồi sao? Có lý không vậy?
Hai cô bé trạc tuổi nhau, tay trong tay đi sau lưng Lưu Huệ, cùng nhau xếp hàng lên máy bay. Cả hai đều đeo hai chiếc kẹp tóc hình con bướm khác màu, lúc đi đường cứ lúc lắc trông đáng yêu vô cùng. Lên máy bay rồi, hai cô bé vẫn quấn quýt đòi ngồi cùng nhau.
Tô Thần Phi vốn định ngồi cùng bà cô nhỏ để chụp vài tấm ảnh gửi vào nhóm chat gia đình, cho mọi người ở nhà ghen tị chết đi được. Dù sao đây cũng là lần đầu bà cô nhỏ đi máy bay, ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Ai ngờ bây giờ hai đứa nhóc lại đòi ngồi chung, thế này thì phải làm sao?
Tổ chương trình đã mua vé ghế đôi để người lớn tiện chăm sóc trẻ nhỏ. Giờ hai đứa bé muốn ngồi cùng nhau thì phải đổi sang hàng ghế ba, nếu không sẽ rất khó trông chừng. Lưu Huệ giải thích với tiếp viên hàng không, cô tiếp viên liền hỏi các hành khách khác xem có ai có thể giúp đổi chỗ được không. Đây là chuyện hoàn toàn tự nguyện, thấy hai cô bé đáng yêu, chẳng mấy chốc đã có hành khách đồng ý giúp đỡ. Lưu Huệ luôn miệng cảm ơn, Miên Miên bên cạnh cũng lí nhí nói lời cảm ơn, giọng sữa non nớt khiến người đổi chỗ cũng phải bật cười. Trẻ con ngoan ngoãn, không quấy khóc thì ai cũng yêu.
[Không thể nào? Tô Thần Phi vậy mà lại khóc, không phải chỉ là không được ngồi cùng Tô Miên Miên thôi sao?] [Cười chết mất, ha ha ha, lần đầu thấy Tô Thần Phi khóc đó, lần trước có tin nói anh ta bị anti-fan ném trứng thối mà cũng không khóc.] [Thôi xong, thấy Tô Thần Phi có chút đáng yêu rồi đấy.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
