Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói xong, Tần Đào cũng bước đến bàn, cầm bút lông bắt đầu viết. Trong giới giải trí, anh ta luôn là đại diện cho hình tượng đa tài đa nghệ, lúc này vừa cầm bút viết, rất nhiều fan trung thành bắt đầu khen ngợi. Không chỉ khen trong phòng livestream của anh ta, mà còn chạy sang cả phòng livestream của Tô Thần Phi để khen.
[Chữ thư pháp của anh Tần nhà chúng tôi đẹp thật, không như Tô Thần Phi, phải dựa vào trẻ con để ké nhiệt.] [Lầu trên ơi, người ta không phải trẻ con bình thường đâu nhé, người ta là bà cô đấy!]
Tô Thần Phi thấy Miên Miên đang đứng trước chiếc bàn nhỏ, chăm chú vẽ vời gì đó, bất chợt cũng thấy ngứa tay, liền cầm một cây bút lông từ giá bút.
[Ha ha ha, tên công tử bột họ Tô này điên rồi sao, cầm bút lông làm gì?] [Cái bình hoa di động chỉ có mỗi cái mặt, cũng muốn học theo anh Tần viết thư pháp à?]
Những anti-fan đã im ắng được 10 phút, lại bắt đầu trồi lên spam bình luận.
Tô Thần Phi đã từng viết thư pháp trong một bộ phim.
Khi đó anh khăng khăng không dùng người đóng thế cảnh viết chữ, nhất định phải tự mình viết. Kết quả chữ viết ra xiêu vẹo vẹo, như vẽ bùa, bị nhân viên đoàn phim chụp lại đăng lên mạng.
Bây giờ Tô Thần Phi lại cầm bút, liệu có thể viết ra chữ gì cho đẹp được?
Chẳng ai tin cả!
Thực ra trong lòng Tô Thần Phi cũng không chắc chắn, sau khi mài mực và cầm bút, anh vô cùng đắn đo.
Miên Miên lúc vẽ bùa vô cùng tập trung, cũng không biết rằng người cháu trai thứ bảy bên cạnh bị mình ảnh hưởng, đột nhiên cũng muốn viết chữ.
Lúc học, cô bé đã nghe mẹ dặn dò những điều cần chú ý.
Vẽ bùa trên giấy là một loại vật dẫn, cần phải liền một mạch, không được phân tâm.
Vì vậy, khuôn mặt nhỏ của Miên Miên trông vô cùng nghiêm túc, cơ thể nhỏ nhắn gồng cứng, hạ bút đầy mạnh mẽ.
Một cô bé ba tuổi mà có phong thái thế này, thật sự rất ra dáng. Nếu bỏ qua những nét bút màu đỏ ngoằn ngoèo trên giấy, thì ai nhìn vào cũng tưởng cô bé đang làm một việc gì đó kinh thiên động địa.
Vẽ xong một lá bùa, Miên Miên thở phù một hơi thật dài, còn đưa tay lên lau mồ hôi trên trán. Thực ra trán cô bé nhẵn bóng, chẳng có gì cả, nhưng hành động đó lại trông vô cùng đáng yêu.
Trùng hợp thay, Tô Thần Phi cũng đang lau mồ hôi trên trán.
Anh cũng đã viết xong chữ đầu tiên! Rất thuận lợi, không có một chút trở ngại nào! Cứ như thể bệnh ở tay đã biến mất hoàn toàn!
Một lớn một nhỏ đồng bộ đến thần kỳ.
[Ha ha ha, cặp bà cháu này vui thật đấy.] [Bà cháu ha ha ha, bạn lầu trên có tài thật.] [Bà cô cũng thuộc hàng bà rồi, nói vậy không sai đâu.]
Nhân viên quay phim rất tinh ý, khi hai người đang nhìn tác phẩm trên bàn, liền chĩa máy quay vào mặt bàn.
Đầu tiên cho khán giả thấy tác phẩm của Miên Miên.
Trên tờ giấy vàng, chữ duy nhất có thể nhận ra là chữ “Sắc”. Những chữ nhỏ bên dưới thì quá nhỏ, không thể nhìn rõ là chữ gì.
Người không biết thư pháp thì xem cho vui, người biết thì bắt đầu dùng thuật ngữ chuyên môn.
[Cô bé này không tầm thường đâu, nét bút này, một mạch mà thành, hạ bút trôi chảy, bút pháp phóng khoáng, viết quá đẹp.]
Sau đó nhìn sang chữ của Tô Thần Phi, cũng có bình luận khen ngợi: [Chữ đẹp, thảo thư, theo trường phái cuồng phóng à? Có lẽ trong lòng do dự nên lực bút ở giữa không đều lắm, hơi bị nhòe mực.]
Tô Thần Phi viết một chữ “Tô”, theo lối thảo thư.
Giống như tên của anh, như muốn bay lên, khí thế mười phần. Nét mực bị nhòe một chút nằm ở nét phẩy giữa, nhưng nhìn chung không ảnh hưởng nhiều.
Trong phòng sách ngoài một lớn một nhỏ ra không có ai khác, mặt bàn sạch sẽ không có gì, livestream trực tiếp cũng không thể có người viết thay.
[Chắc chắn là Tô Thần Phi đã luyện trước rồi, chỉ luyện mỗi một chữ này thôi mà cũng đòi khoe, đúng là không biết ngượng. Vẫn nên xem chữ của anh Tần nhà chúng tôi đi, đến nhà thư pháp còn phải khen đấy.] [Đúng, vẫn nên xem anh Tần của chúng ta!]
Một vài khán giả bị kích động, quả thật đã chạy sang phòng livestream của Tần Đào.
Vừa nhìn qua là cười chết mất.
Thứ mà Tần Đào viết có được gọi là chữ không vậy? Nét bút xiêu vẹo, trông như chữ của đứa bé ba tuổi. Khoan đã, đứa bé ba tuổi đang ở bên chỗ Tô Thần Phi kia, mà chữ người ta viết cũng đẹp lắm mà.
Còn em trai của Tần Đào, đã nói là người mới học rồi, nên viết xấu cũng đành chịu.
[Fan Tần Đào đừng có nói bừa nữa, chữ của anh Tần nhà các người như gà bới.] [Không đi nữa, không đi nữa, vẫn là xem cặp bà cháu bên này thoải mái hơn, lại còn bổ mắt.]
Fan của Tần Đào tức chết đi được, vội vàng giải thích cho thần tượng nhà mình rằng có lẽ Tần Đào bị thương ở tay.
Tần Đào, người đang được fan bảo vệ, quả thật cũng đang nắm lấy cổ tay, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Trong lòng anh ta mơ hồ có một dự cảm không lành, nhưng lúc này không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ đành nói với ống kính: “Haiz, mấy hôm trước lúc nâng tạ, thằng em bên cạnh nghịch ngợm một chút làm tôi bị trẹo tay, cứ tưởng không sao, ai dè đến lúc viết chữ mới cảm thấy đau.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


