Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bà Cô Ba Tuổi Rưỡi: Vừa Ôm Bình Sữa Vừa Xem Bói, Khiến Cả Mạng Xã Hội Phát Cuồng! Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Người phụ nữ đó vừa nhìn đã biết là hạng bạch liên hoa, chẳng hiểu anh cả bị mê muội kiểu gì!

Bực hơn nữa là ba mẹ anh lại nói con trai cả 30 tuổi lấy được vợ là tốt rồi, không cần biết thân phận, tính cách cô gái ra sao, sau này sinh cho hai người một cô cháu gái là được. Chẳng biết có phải hai ông bà già mong cháu gái đến phát điên rồi không.

Con gái thật sự đáng yêu đến thế sao?

Sinh liền bảy thằng con trai mà không ra được mụn con gái, nên cứ phải bắt mấy đứa con trai như họ phải cưới vợ sớm để được bế cháu gái à?

Tô Thần Phi thầm oán trách hành động của ba mẹ, cúi đầu gọi Miên Miên đi vào, rồi nhấc chân vòng qua Lâm Mai.

Thấy Tô Thần Phi đưa Miên Miên vào trang viên, sắc mặt Lâm Mai trong phút chốc trở nên méo mó: Tô Thần Phi dựa vào đâu mà dám có thái độ đó với bà ta? Chẳng qua chỉ là một ngôi sao hạng ba trong giới giải trí, đợi em gái bà ta nắm quyền nhà họ Tô, bà ta sẽ biến Tô Thần Phi thành trai bao để mặc sức giày vò, xem hắn còn vênh váo được nữa không.

Trang viên nhà họ Tô rất lớn, nơi đãi khách là một phòng tiệc được thiết kế riêng. Lúc này, bên trong khách khứa đông nghịt, náo nhiệt vô cùng.

Tô Thần Phi bế một cô bé lấm lem vào nhà, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Ai mà không biết Tô Thần Phi là một cậu ấm ăn chơi trác táng, có thể thẳng tay dạy dỗ mấy đứa trẻ hư ngay tại những nơi công cộng như tiệc tùng? Giờ lại bế một đứa bé trở về, chẳng lẽ đây là con gái riêng của anh ta?

Dù sao thì, mấy ngày trước giới giải trí còn rộ lên video Tô Thần Phi vào khách sạn với phụ nữ từ năm 17 tuổi, tin tức đó nóng hổi cực kỳ, chiếm giữ vị trí đầu trên bảng tìm kiếm suốt một thời gian dài mới bị gỡ xuống. Người phụ nữ tung tin còn nói mình đã có thai.

Gây ra bao nhiêu chuyện như vậy, mà vẫn còn lên mạng tuyên bố không rời khỏi giới giải trí, đổi lại là họ, làm gì còn mặt mũi mà tiếp tục làm diễn viên?

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng các vị khách không dám nói ra, vẫn tươi cười tiến đến gần Tô Thần Phi bắt chuyện.

“Ôi, đây không phải cậu Bảy sao? Lâu rồi không gặp, cậu Bảy ngày càng đẹp trai ra.”

“Cậu Bảy, lần trước phim cậu chiếu rạp, tôi còn ủng hộ mười vé đấy.”

“Cậu Bảy, con gái cậu bị ngã ở đâu à?”

“Tránh ra.” Tô Thần Phi xưa nay không có kiên nhẫn xã giao, anh nhíu mày buông một câu cộc lốc rồi hỏi người giúp việc vừa bước tới: “Ba tôi đâu? Mau đưa tôi đi tìm ông ấy.”

Người giúp việc cúi đầu: “Mời cậu Bảy đi theo tôi.”

Tô Thần Phi bế Miên Miên đi xa, các vị khách nhìn nhau, càng thêm chắc chắn với suy đoán trong lòng, túm tụm lại bàn tán nhỏ: “Tô Thần Phi đúng là tự cho mình là nhân vật lớn rồi, không có nhà họ Tô thì giờ này anh ta đã sớm đầu đường xó chợ.”

“Đúng vậy, chẳng qua là đầu thai tốt thôi.”

“Nếu là tôi, tôi chẳng dám mang con gái riêng về nhà đâu, mất mặt chết đi được.”

Nghe những người này bàn tán về cháu trai chắt thứ bảy của mình, Miên Miên bĩu môi. Sao những người dưới núi này lại thích tạo khẩu nghiệp thế nhỉ?

Không lâu sau, người bàn tán hăng nhất, giữa hai hàng lông mày đã tụ lại một luồng nghiệp lực.

Bản thân ông ta còn không biết, quay người định lấy ly rượu trên bàn thì bỗng dưng vấp ngã sấp mặt. Khi đứng dậy, ông ta mới phát hiện hai chiếc răng cửa của mình đã bị gãy lìa, đau đến mức ôm miệng đầy máu mà la oai oái.

Thấy lá bùa “dằn mặt tiểu nhân” có hiệu quả nhanh như vậy, Miên Miên che miệng cười khúc khích, rồi ghé sát vào tai Tô Thần Phi khẽ nói: “Cháu chắt ơi, bà cô đã giúp cháu trừng phạt mấy kẻ xấu nói bậy rồi đó nhé.”

Nói xong, đôi mắt to của cô bé long lanh nhìn Tô Thần Phi, chiếc cằm nhỏ hếch lên đầy đắc ý.

Tô Thần Phi bị cô bé trong lòng làm cho tim đập thình thịch, ngay cả tiếng “bà cô” kia cũng có thể bỏ qua được.

Hai đứa cháu trai ở nhà đang ở độ tuổi chó cũng phải chê, làm sao bì được với một cô bé có chất giọng sữa non mềm mại, đáng yêu thế này? Vì vậy, anh hoàn toàn không để tâm đến hai chữ “trừng phạt” mà Miên Miên nói, chỉ gật đầu hùa theo: “Thế thì em giỏi quá!”

Miên Miên được khen, cười càng tươi hơn: “Miên Miên vốn đã rất giỏi mà!”

Lúc này, Tô Thần Phi đã nhìn thấy ba mình. Là nhân vật chính của ngày hôm nay, ông cụ Tô đang mặc một bộ Đường trang màu đỏ, trò chuyện cùng bạn bè.

“Ba, con về rồi.”

Ông cụ Tô thấy là Tô Thần Phi, mặt mày tươi rói: “Tiểu Phi về rồi à?”

Tô Thần Phi gật đầu, nói không chút khách khí: “Con có chuyện cần bàn với ba, các chú các bác, con xin phép mượn ba con một lát nhé!”

Nói xong, anh liền kéo tay ba mình đi vào phòng trong của sảnh tiệc.

Vừa bước vào phòng trong, đã nghe tiếng quở trách: “Con có ngốc không hả? Cứ thế mà mang con gái về nhà ngay trong tiệc mừng thọ của ba, muốn lên trang đầu mấy ngày nữa hay gì?”

Dứt một câu, câu tiếp theo lại tới: “Anh cả con mấy hôm trước vừa chi mấy chục triệu để dập tin tức, kiểm soát bình luận cho con, con thì hay rồi, bế con bé này về một cái là tiền mồ hôi nước mắt của anh con đổ sông đổ bể hết.”

Mắng con trai xong, ông cụ Tô mới nhìn chằm chằm vào Miên Miên.

Vừa nãy ông đã thấy Tô Thần Phi bế một cô bé, nhưng trước mặt bạn bè cũ không tiện nói, nên mới thuận theo Tô Thần Phi vào phòng trong.

Mà phải nói, không hổ là con cháu nhà họ Tô, cô bé này trông xinh xắn, đáng yêu, cái mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ kia, nhìn cũng rất quen mắt.

Lúc ông cụ Tô nhìn Miên Miên, cô bé cũng nghiêng đầu đánh giá người cháu trai lớn của mình.

Rõ ràng trong ảnh lúc nhỏ, người cháu trai lớn này mập mạp, mũm mĩm, sao bây giờ lại gầy thế này?

Khi một già một trẻ đang nhìn nhau, Tô Thần Phi đã lựa lời xong. Anh định đặt Miên Miên xuống đất đứng, nhưng lại thấy như vậy khó nói chuyện với cô bé, bèn dứt khoát đặt Miên Miên lên bàn cho cô bé đứng vững.

“Con làm gì thế? Trẻ con ngồi cao thế này, ngã bây giờ!” Ông cụ Tô vội vàng đưa tay ra che chắn bên cạnh Miên Miên.

Thời trẻ, ông bà cụ Tô cứ sinh con mãi, chỉ mong có được một cô con gái rượu, ai ngờ sinh tới sinh lui toàn là con trai. Thúc giục các con cưới vợ sinh cháu gái, thì cậu con thứ hai tuy hoàn thành nhiệm vụ, nhưng kết quả lại sinh ra hai thằng cháu đích tôn.

Căn phòng công chúa xinh đẹp đã chuẩn bị sẵn đành bỏ không!

Vẫn là cậu con út có năng lực nhất, chẳng phải đã mang về một cô cháu gái đáng yêu rồi đó sao?

Ông cụ Tô cười toe toét vỗ tay, giọng đầy trìu mến: “Cháu ngoan, ta là ông nội của cháu, gọi ông đi, ông cho quà ra mắt!”

Miên Miên nghe vậy, liền nhíu đôi mày nhỏ, chu môi lên: “Sai rồi, sai rồi, ông không phải ông nội của cháu. Cháu là cô Miên Miên của ông cơ.”

Ông cụ Tô sững người, rồi co chân đá vào người Tô Thần Phi: “Con xem lại con đi! Sách vở không lo học, cứ đâm đầu vào cái giới giải trí, rồi dạy con thành cái thể thống gì thế này?”

...

Tô Thần Phi sờ mũi, đang định giải thích thì Miên Miên đã nhanh nhảu nói trước: “Cháu trai lớn không được đánh cháu trai chắt đâu nhé, Miên Miên thích cháu trai chắt lắm.”

“Với lại nhé, cháu trai lớn ơi, có phải dạo này ông ăn uống không đầy đủ không? Cho nên ông gầy đi rồi đó, vẫn là hồi 3 tuổi mặc yếm, mũm mĩm đáng yêu hơn.”

Nghe đến chuyện 3 tuổi mặc yếm, ông cụ Tô chợt nhớ đến tấm ảnh gia đình đầu tiên của cả nhà sau ngày kiến quốc. Khi đó, ông cụ cố của ông vẫn còn tại thế, gia đình tứ đại đồng đường, vô cùng hạnh phúc.

Nhưng lúc này, ông cụ Tô vẫn chưa nghĩ cô bé là họ hàng nhà mình, dù sao chuyện này cũng quá hoang đường.

Thế là ông tiếp tục mắng Tô Thần Phi: “Sao chuyện gì con cũng kể cho con gái nghe thế? Lớn tướng rồi mà không đứng đắn, còn bày trò cùng con gái trêu chọc ba nữa.”

Tô Thần Phi kêu oan ầm lên: “Ba ơi, trời đất chứng giám, con nào có quan hệ bừa bãi với phụ nữ, bây giờ con vẫn còn là trai tân đấy ạ. Đứa bé này là con gặp ở ngoài cổng, con bé cầm miếng ngọc bội giống hệt của ba, nói là cô của ba, nên con mới đưa vào thôi.”

Vừa nghe đến ngọc bội, ông cụ Tô lập tức nhìn về phía Miên Miên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc