Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế là, Meo Meo Meo Meo cầm điện thoại đi đến trước cửa căn nhà mà Miên Miên nói, rồi bấm chuông cửa.
Rõ ràng đã nghe thấy tiếng bước chân, nhưng người bên trong không mở cửa ngay, chỉ hỏi vọng ra: “Cô bé, lại đến nhà tôi làm gì nữa? Lần trước đã nói rồi, mèo không có ở nhà tôi.”
Meo Meo Meo Meo nhíu mày, không biết phải làm sao.
Lúc này Miên Miên lên tiếng: “Chị gọi điện cho chú cảnh sát đi ạ, đại cháu trai nói, ở ngoài gặp chuyện thì phải tìm chú cảnh sát.”
Dạo gần đây, nhà họ Tô vẫn luôn dạy cho Miên Miên những kiến thức thường thức, trong đó có cả cách dùng điện thoại. Cô bé học rất nhanh nên mới có thể nói ra được những lời vừa rồi.
Nghe Miên Miên nói vậy, tài khoản “Meo Meo Meo Meo” có chút do dự. Báo án giả là phạm pháp, nếu bên trong không có mèo, cô còn bị cảnh sát khiển trách nữa.
[He he he, còn kêu người ta báo cảnh sát, nếu là giả thì con nhóc này có chịu trách nhiệm không đấy?] [Báo cảnh sát á, báo cảnh sát là chuyện lớn đó.]
Tô Thần Phi đang nghe ở một bên liền lên tiếng: “Cô cho tôi địa chỉ, tôi sẽ báo cảnh sát! Nếu là giả, tôi xin chịu trách nhiệm!”
Anh phải hết lòng ủng hộ bà cô Miên Miên của mình.
“Meo Meo Meo Meo” vừa nghe thế, liền cau mày đáp: “Được, tôi sẽ báo cảnh sát!”
Cô đang dùng máy tính bảng để xem livestream, lúc này mới rút điện thoại từ trong túi ra, định gọi 110. Nhưng cuộc gọi còn chưa kịp thực hiện thì cánh cửa đột nhiên mở ra.
“Chẳng qua chỉ là một con mèo thôi mà, có gì mà làm ầm lên đòi báo cảnh sát? Cho cháu trai tôi chơi vài hôm thì đã sao?” Bà lão nói chuyện có ánh mắt lảng tránh, rõ ràng là đang hơi sợ. “Cô đừng báo cảnh sát nữa, tôi trả lại mèo cho cô, vẫn còn nguyên vẹn mà.”
Một lát sau, bà ta ôm một chiếc lồng từ trong nhà ra, bên trong quả nhiên có một chú mèo trắng. Nhưng trông nó rất mệt mỏi, trạng thái không được tốt cho lắm.
[Vãi chưởng, thần thật sự.] [Tôi có vào nhầm phòng livestream không vậy? Đây không phải là chương trình 'Cuộc sống của bé cưng' sao? Sao lại thành xem bói rồi?]
Rõ ràng là “Meo Meo Meo Meo” đang vô cùng kích động, sau khi cảm ơn Miên Miên, cô liền ngắt kết nối để đi đón mèo.
Bây giờ đến lượt tài khoản “Tô Thần Phi Cút Khỏi Giới Giải Trí” xem bói. Sau khi kết nối, đối phương là một cô gái tóc ngắn.
“Tiền tôi đã chuyển rồi, tôi muốn xem thử em trai tôi bây giờ thế nào.” Nói đến đây, cô gái tóc ngắn đắc ý cười, nói tiếp vào ống kính, “Chắc mọi người đều biết tôi, tôi là trạm tỷ* của ảnh đế Tần Đào, tuyệt đối không thể là chim mồi do nhà họ Tô sắp đặt. Cô gái tìm mèo lúc nãy, tôi không biết nhà họ Tô đã liên hệ với họ để diễn kịch thế nào, nhưng riêng tôi thì tuyệt đối không thể vì đồng tiền mà cúi đầu.”
*Trạm tỷ: Người đứng đầu một fansite/trang hâm mộ của người nổi tiếng.
“Cứ nhìn ID của tôi là biết, tôi chỉ muốn loại nghệ sĩ có vết nhơ như Tô Thần Phi cút khỏi giới giải trí mà thôi!”
Câu cuối cùng, cô gái tóc ngắn nói với vẻ đầy căm phẫn.
Cô ta không ưa Tô Thần Phi đã lâu rồi. Còn chuyện muốn xem bói ban nãy, thật ra là giả. Cô ta là con một, nhà làm gì có em trai! Sổ hộ khẩu cũng đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ lôi ra dùng thôi!
Miên Miên nghe xong lời của cô gái tóc ngắn, đôi mày nhỏ nhíu lại, vẻ mặt có chút kỳ lạ.
[Chuyện gì đây? Kịch bản có lỗi à, bốc phải anti-fan nên không biết diễn thế nào?] [Bạn lầu trên có nghĩ nhiều quá không? Một đứa bé ba tuổi thì biết diễn thế nào? Thật không thể thành giả được đâu.] [Đây là trạm tỷ của anh Tần nhà chúng ta đó, trạm tỷ uy vũ, vạch trần âm mưu của bọn họ đi.]
Là một trạm tỷ, cô gái tóc ngắn quản lý một nhóm fan. Kế hoạch vừa rồi đã sớm được thông báo trong nhóm để các thành viên hỗ trợ, chỉ chờ bên Tô Thần Phi lộ sơ hở là bắt đầu spam bình luận.
Cô gái tóc ngắn đắc ý nhếch môi, lôi ra trang có cả nhà trong sổ hộ khẩu. Vì đã chuẩn bị từ trước, cô đã che hết các thông tin quan trọng và giờ có thể giơ ra ngay lập tức.
“Cô nói dối, tôi làm gì có em trai. Nhà họ Tô các người chỉ ỷ vào có tiền mà lừa bịp người khác! Này cô bé, mau nói thật đi, nếu không sẽ bị chú cảnh sát bắt đi đấy!”
[Cười chết mất, phen này bị vạch trần rồi nhé? Tổ chương trình mau hủy hợp đồng với cặp đôi lừa đảo này đi.] [Tổ chương trình mau hủy hợp đồng với họ!] [Hủy hợp đồng! Hủy hợp đồng!]
Nghe người nhà mình bị gọi là kẻ lừa đảo, Miên Miên mở to mắt phản bác: “Đâu có ạ, người nhà của Miên Miên không lừa người đâu! Miên Miên cũng không lừa người, chị và em trai đã gặp nhau rồi, chính là hôm qua đó!”
“Tôi làm gì có em trai, sao mà gặp được? Cô nói xem là ở đâu?”
Miên Miên khó xử suy nghĩ một lúc, rồi sờ vào bình sữa bên cạnh và nói: “Chị đang mua đồ ạ, một thứ có thể uống giống như sữa, bên trong còn có mấy viên tròn tròn nữa? Chính là em trai đưa cho chị đó ạ.”
Đây là hình ảnh cô bé nhìn thấy bằng thiên nhãn, nhưng cô bé vẫn chưa biết nhiều chữ nên không biết đó là nơi nào.
Miên Miên không biết, nhưng khán giả xem livestream thì biết đó là đâu.
[Quán trà sữa à? Lúc mua trà sữa sao?] [Trạm tỷ nhà các người có mua trà sữa không? Mau hỏi đi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
