Cô giúp việc lanh lợi bước đến, nhón chân khoác chiếc chăn mỏng lên vai Ôn tiên sinh.
Ôn Từ Thư gật đầu:
"Cảm ơn.”
Cô gái rũ mắt, nghe thấy giọng nói ôn nhu kia mà trong lòng không khỏi vui sướng.
Dì Chung thì khéo léo gom mái tóc dài đen nhánh lại cho anh rồi cùng dìu anh đi ra ngoài.
Lúc này, từ phòng khách dưới lầu truyền đến âm thanh la hét ầm ĩ hỗn loạn.
Ôn Từ Thư chậm rãi nghe rõ, không khỏi cau mày, bước chân cũng theo đó nhanh hơn, đi tới hành lang phía trên nhìn xuống phòng khách.
Trong căn phòng khách cổ điển xa hoa, một con khỉ con đang nhảy nhót loạn xạ trên chiếc sập kiểu Trung Hoa hình chữ hồi.
Trong tay nó cầm chiếc điều khiển màu đen, xem như micro, vừa nhảy vừa rap loạn như đang tụng chú, âm thanh hỗn tạp vang dội khắp nơi.
Trớ trêu thay, màn “trình diễn khỉ con sinh động” này còn có đến ba hàng khán giả:
Quản gia trong nhà, các cô giúp việc, tài xế, vệ sĩ.
Con khỉ đầy tinh lực đang gào thét nhảy nhót ấy chính là vai ác cố chấp trong tương lai của truyện gốc – Bạc Nhất Minh.
Ôn Từ Thư nhìn tiểu quỷ con đắc ý phơi phới kia, tay nắm chặt lấy tay vịn lan can.
Trái tim anh lại một lần nữa nhói lên nặng nề.
Tác giả nguyên tác chỉ cần phất tay là có thể định ai đó làm vai ác.
Mà làm người giám hộ của vai ác, thật sự có quá nhiều điều phải lo nghĩ.
Ôn Từ Thư chậm rãi đi đến cuối hành lang, vào chiếc thang máy cổ bằng gỗ kiểu cũ.
Thang máy từ từ đi xuống.
Ánh tà dương buổi chiều xuyên qua lớp lưới sắt khắc hoa màu đen, rơi xuống gương mặt trắng như ngọc không chút tì vết của Ôn Từ Thư, tạo thành những mảng sáng tối đan xen.
Tiếng động này thu hút sự chú ý của những người ở tầng một.
Cửa thang máy mở ra, Ôn Từ Thư dì Chung được dìu , bước chậm rãi ra ngoài. Trên khuôn mặt tái nhợt là ánh mắt dài hẹp hơi nhíu lại.
Những người hiếm khi thấy Ôn tiên sinh đều sững sờ, như thể đang xem cảnh chính trong một bộ phim điện ảnh lên sân khẩu.
Quản gia Bạc gia là Từ thúc ngạc nhiên: “Tiên sinh, sao ngài lại xuống dưới?"
Lúc này Bạc Nhất Minh mới phát hiện tiểu ba ba đã xuống lầu.
Nó vừa mới nhảy lên bàn trà, cười hớn hở nhìn qua: “Tiểu ba ba, con mới học rap đó! Có phải siêu dễ nghe không? # ¥ %......&* (&... ¥%"
Bạc Nhất Minh thừa hưởng một phần gen lai từ cha ruột – một người ngoại quốc, kết hợp với gen phương Đông của Ôn Từ Thư, từ lúc sinh ra đã có mái tóc đen cùng đôi mắt màu hổ phách.
Khi còn bé, rõ ràng là một tiểu bảo bảo đáng yêu mềm mại vô cùng.
Ai ngờ chỉ sơ suất chút thôi lại nuôi ra một con cẩu nghiện diễn.
Ôn Từ Thư hơi ngước nhìn tiểu quỷ con chín tuổi, giữa hai mày đầy lo lắng.
Bạc Nhất Minh thấy tiểu ba ba nhìn mình còn phải ngẩng đầu lên, liền ngoan ngoãn nhảy xuống: “Tiểu ba ba? Con muốn vào giới giải trí đó, người ta bảo diện mạo như con sẽ nổi tiếng lắm!"
Tiểu ba ba luôn chiều chuộng nó, nó nói câu đó rất tự nhiên, như thể ngày mai có thể debut làm minh tinh luôn vậy.
"Cái gì cơ?”
Ôn Từ Thư đầu óc hỗn loạn, hôm nay nhận quá nhiều tin sốc, tinh thần vẫn chưa ổn định, nghe câu này lại càng chưa phản ứng kịp.
“Con muốn tham gia chương trình tuyển chọn tài năng! Bạn học con nói có công ty đang tuyển thực tập sinh nam từ 9 đến 15 tuổi đó!"
Con khỉ nhỏ hiếu động không chịu ngồi yên, lại nhảy tót lên sofa.
Quản gia Từ thúc hoảng hồn định chạy đến ôm lấy nó, giọng run rẩy chẳng khác gì một thái giám già trong cung đình cổ đại.
“Tiểu tổ tông! Đừng làm đổ vỡ cái gì!”
Các cô giúp việc thì nghĩ, cái bàn trà gỗ tử đàn kia là quà cưới mà lão gia nhà họ Bạc tặng.
Tính cả bộ bàn ghế kiểu Trung Quốc quý giá kia, đều là từng tấc gỗ đáng giá từng đồng.
Ôn Từ Thư thấy nó hỗn láo vô pháp vô thiên như vậy, lần đầu tiên dùng giọng nghiêm khắc ngăn lại: “Bạc Nhất Minh, xuống ngay."
Dì Chung, Từ thúc nghe ngữ khí này, không khỏi nghi hoặc nhìn sang Ôn Từ Thư.
Bạc Nhất Minh lại uốn éo múa may, khoe vũ đạo mới học, không hề sợ hãi.
“Tiểu ba ba, người nói xem con nhảy có đẹp không nè?”
Ôn Từ Thư vừa tưởng tượng đến tương lai nó sẽ thành kiểu người “cưỡng ép tình cảm”, “cầm tù tra công”, liền hận không thể mở đầu nó ra mà nhét vào một bộ sách giáo dục chỉnh tề.
Anh cố gắng kiềm chế tim đang đập mạnh, giọng trầm xuống: “Nhất Minh, giờ con cần phải học hành cho đàng hoàng.”
Bạc Nhất Minh trừng lớn mắt: “Tiểu ba ba không ủng hộ con sao?"
Nó dậm chân một cái, chiếc sofa quý giá vẫn không hề sứt mẻ;
Gương mặt tuấn mỹ của tiểu ba ba cũng không chút dao động.
Nó càng thêm gấp gáp, la lớn: “Con mặc kệ! Con nhất định phải tham gia tuyển chọn!"
Từ thúc thấy tình hình không ổn, vội giơ tay ra hiệu cho các cô giúp việc, tài xế, vệ sĩ lui ra.
Bạc Nhất Minh gào thét ầm ĩ trên chiếc sập kiểu Trung Hoa: “Tương lai con sẽ là idol hàng đầu! Tiểu ba ba không được cản con! Không ai được phép cản con!"
Ôn Từ Thư thở không kịp, tim lại hơi đau.
Anh nhìn quanh tìm vật thuận tay, hơi thở yếu ớt mà ra lệnh: “Từ thúc, lấy cho tôi cái chảo đáy bằng, gọi thêm hai vệ sĩ.”
Rồi nhìn con khỉ nhỏ vô pháp vô thiên kia, mắt đầy uy nghiêm, bổ sung thêm: “Gọi bốn vệ sĩ.”
Bạc Nhất Minh đứng trên sập nhìn xuống tiểu ba ba vốn luôn dịu dàng chiều chuộng mình, mặt đầy kinh ngạc: “Tiểu ba ba? Người hiểu nhầm rồi, con đi tuyển tú chứ có phải đi đánh nhau đâu, kêu vệ sĩ làm gì?"
"Hả?!"
Quản gia Từ lập tức chạy vội về phía nhà bếp ở đằng xa, đầu óc hỗn loạn.
Sao tự dưng Ôn tiên sinh lại muốn “đánh” tiểu thiếu gia chứ?
Một cô giúp việc cũng chạy theo, khẽ giọng nói: “Lấy cái nhỏ thôi, tôi thấy tiên sinh cũng không nỡ thật sự đánh tiểu thiếu gia đâu."
Nhà họ Bạc xưa nay không có lệ đánh trẻ con.
Huống hồ Ôn Từ Thư vì lý do sức khỏe, lại đặc biệt cưng chiều đứa con duy nhất, chuyện gì cũng chiều theo, xưa nay chưa từng lớn tiếng trách mắng một câu, nói chi là ra tay đánh.
Quản gia tất nhiên hiểu rõ điều đó.
Chỉ là ông chú ý đến chuyện khác, thở dài: “Tiên sinh làm gì có sức mà cầm nổi nồi nặng.”
“Chuyện đó cũng đúng.”
Người giúp việc nhanh chân hơn một bước, chạy vào bếp trước, lấy ra một chiếc nồi nhỏ nhất đưa cho ông.
Tại phòng khách.
Con khỉ con đã cảm nhận được tiểu ba ba sắp ra tay, lập tức phi một cái lên cầu thang.
“Tiểu ba ba? Ba muốn đánh con sao? Con là đứa con duy nhất của ba đấy nha! Con đáng yêu như vậy cơ mà!”
Đáng yêu?
Ôn Từ Thư suýt nữa tức cười.
Bạc Nhất Minh lớn lên giống như được nuôi bằng mật ong đường ngọt, được hai bên gia đình nội ngoại yêu chiều hết mực.
Không chỉ là tự tin, mà đúng hơn là tự luyến mới phải.
Anh giơ tay yếu ớt chỉ về phía con khỉ nhỏ đang quậy phá, nói với bốn vệ sĩ: “Làm phiền các cậu, giữ nó lại giúp tôi."
Các vệ sĩ nhìn nhau đầy khó xử.
Ánh mắt Ôn Từ Thư hẹp dài, hơi mờ, khẽ nheo lại: “Tôi không có quyền sai các cậu sao?”
Vệ sĩ mặc vest cầm đầu liếc nhìn tiên sinh rồi lại nhìn đứa trẻ mười tuổi đang tỏ ra bất mãn, hơi lưỡng lự: “Tiên sinh, chuyện này..."
Ôn Từ Thư điềm tĩnh nói: “Có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm.”
Nói xong, khuôn mặt tái nhợt vì bệnh không kìm được khẽ ho một tiếng.
Bốn vệ sĩ đành cắn răng lên lầu.
Bạc Nhất Minh hét toáng lên, chạy thẳng lên tầng hai.
Nhóc con kia đúng là nhanh như thỏ, lanh lợi lại gan lì, được nuông chiều quen rồi, hoàn toàn không biết sợ là gì.
Nhưng bốn vệ sĩ đều là chuyên nghiệp, vóc dáng cao to, kỹ năng thành thục, giống như chim ưng bắt gà con, chẳng mấy chốc đã tóm được tiểu quỷ kia.
Họ không dám trực tiếp động tay quá mạnh với cậu bé, sợ lỡ tay gây ra chuyện gì không hay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
