Ôn Từ Thư đã tắm xong, đang nằm trên gối mềm, đắp chăn, cầm một quyển sách giải trí đọc.
Cả đời Ôn Từ Thư, ngoài thời gian đi học phải đến trường đúng giờ, phần lớn thời gian đều chỉ quanh quẩn ở nhà.
Nhà họ Ôn là dòng dõi nho học, dù Ôn Từ Thư không bằng cha mẹ và anh trai về thành tựu, nhưng cũng coi như thấm nhuần từ nhỏ, miễn cưỡng tính là người có thể tĩnh tâm đọc sách.
Bạc Nhất Minh chống cằm hỏi: “Tiểu ba ba, ngươi có thấy rất háo hức không?" Hỏi xong lại tự phủ nhận: “À không đúng, tim tiểu ba ba yếu, không thể quá háo hức.”
Có lẽ lần gần nhất anh “háo hức”, là lần trước cậu nhảy lên bàn trà với cái ghế sofa.
Bạc Nhất Minh im lặng ghi nhớ.
Ôn Từ Thư xoa xoa gáy cậu, vừa định nói gì đó, lại thấy cậu đột nhiên ngẩng đầu.
"A! Con quên mang một món đồ! Con đi tìm Từ gia gia!"
Cậu nhảy khỏi giường, vội vàng mang dép vào.
Ôn Từ Thư hỏi theo: “Mang cái gì vậy?"
“Không nói cho tiểu ba ba biết đâu.” Bạc Nhất Minh cười cong mắt, “Tiểu ba ba ngủ sớm một chút nhé, mai con nhất định sẽ dậy đúng giờ. Đừng lo.”
Ôn Từ Thư nhìn cậu như cơn gió lốc lao ra ngoài, chỉ biết bất đắc dĩ bật cười.
Anh cũng chẳng còn tâm trạng đọc sách, liền tắt đèn nhỏ, chỉnh lại chăn chuẩn bị ngủ.
Tấm bình phong lụa có hoa văn ngăn giữa cửa nối hai phòng bị đẩy nhẹ từ giữa ra hai bên, phát ra một âm thanh rất nhỏ.
Ôn Từ Thư nghiêng đầu nhìn, thấy Bạc Thính Uyên bước ra.
Hai người ở hai căn phòng chính rộng rãi ở tầng trên cùng, nhưng đã ngủ riêng nhiều năm.
Hai phòng có cửa riêng ra vào, còn có một cánh cửa kiểu Trung Hoa cổ điển nối thẳng qua phòng, để tiện qua lại.
Sau khi tỉnh lại, Ôn Từ Thư biết Bạc Thính Uyên chia giường ngủ là vì lo cho sức khỏe anh không tốt.
“Dọn xong rồi à?"
Bạc Thính Uyên đã rửa mặt, mặc áo ngủ dài màu xanh lam, tay đút túi áo.
Hắn vốn đã cao to, giờ lại thắt thêm đai lưng, càng tôn lên tỷ lệ cơ thể quá chuẩn.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Bạc Thính Uyên bước từng bước đến bên giường Ôn Từ Thư, khiến anh liên tưởng tới những nhân vật tôn giáo mặc áo choàng đen trong phim điện ảnh – nghiêm nghị, cấm dục, khiến lòng người rung động.
Ôn Từ Thư nghĩ, hắn lúc nào cũng dùng ánh mắt của người ở trên cao nhìn mình, không biết đang suy nghĩ gì.
Anh hậm hực dịch lại gần, gối mềm khẽ phập phồng, mái tóc đen phản chiếu ánh đèn như tơ lụa.
Bạc Thính Uyên đột nhiên mở miệng:
“Nếu tôi nói đúng thì sao?"
Giọng nói trầm thấp gợi cảm đó khiến tai Ôn Từ Thư như bị ngón tay ấm áp của hắn vuốt nhẹ qua.
Để giảm bớt cảm giác khác thường bất ngờ đó, anh cố tình ngẩng cằm, cười nhẹ, trêu chọc:
“Vậy thì muộn rồi đấy.”
Nhưng ngay khi vừa chạm vào ánh mắt Bạc Thính Uyên, anh liền chú ý thấy đôi mắt ấy – dưới hàng lông mày rậm, con ngươi xanh thẫm hôm nay sắc bén và thẳng thắn hơn bình thường nhiều.
Ôn Từ Thư đang bị ánh mắt chăm chú của hắn khóa chặt, khiến anh có ảo giác như thể bản thân đang trần truồng không mảnh vải che thân – vừa xấu hổ vừa lúng túng.
Khóe môi Bạc Thính Uyên đang mỉm cười bỗng dần thu lại, nụ cười ấy phai nhạt mà không hề nhận ra.
Một người nằm, một người ngồi, chỉ cần một ánh mắt chạm nhau, một hàng mi cụp xuống.
Ánh đèn dịu nhẹ mờ ảo, bầu không khí im lặng tựa như dần trở nên ái muội.
Ôn Từ Thư gần như thấy được hình bóng mình in trong đáy mắt của hắn, lại nhớ đến lời miêu tả trong nguyên tác, không nhịn được khẽ hỏi:
“Anh... có chuyện gì muốn nói với em sao?"
Bạc Thính Uyên không trả lời ngay, còn Ôn Từ Thư thì cảm thấy cổ họng khô rát.
Trái tim như bị treo lơ lửng, từ sâu trong lòng bỗng dâng lên một cơn chờ mong cùng xúc động mãnh liệt.
Vài giây sau, tay phải của Bạc Thính Uyên rút ra một vật từ túi áo ngủ.
Ôn Từ Thư còn tưởng hắn sắp tỏ tình hay nói điều gì quan trọng, ai ngờ lại thấy trong tay hắn là một chiếc hộp hình vuông bẹt bẹt.
Cơn căng thẳng trong lòng lập tức tiêu tan, anh không khỏi cúi đầu, cụp mi nói nhỏ như lẩm bẩm:
“Đừng tưởng có miệng là muốn nói gì cũng được.”
"Hử?"
Bạc Thính Uyên ngồi ở mép giường, vừa mở hộp vừa ngắm khuôn mặt của anh.
Ôn Từ Thư cứ có cảm giác hắn có tâm sự gì đó, nhưng nếu đối phương chưa sẵn sàng, cậu cũng không ép:
“Không có gì đâu.”
Anh khẽ ngồi dậy.
Bạc Thính Uyên giơ tay vén tóc mái của anh sang bên.
Tóc dài mượt như lụa lướt qua những đốt ngón tay thon dài, mềm mại mà cứ như còn vương lại hơi ấm.
Ôn Từ Thư cúi đầu xem xét chiếc vòng tay bằng ngọc mềm trong hộp – từng đoạn tròn nhỏ như đốt trúc nối liền nhau thành một vòng, nhìn tỷ lệ thì hẳn là ngọc hiếm khó tìm.
Trong lòng nghĩ: muốn moi được lời từ miệng Bạc Thính Uyên chắc còn khó hơn lên trời, liền giơ tay trái lên:
"Đeo cho em đi."
Bạc Thính Uyên cầm lấy tay anh.
Làn da ấm áp, còn mềm mại hơn cả ngọc, dưới lớp da mịn màng lờ mờ có thể thấy mạch máu màu xanh nhạt.
Chiếc vòng tay được chậm rãi đeo vào bàn tay trắng nõn, trượt dần đến chỗ cổ tay nhỏ nhắn.
"Tê..."
Ôn Từ Thư nhịn không được nhíu mày, thì thầm:
"Lạnh quá..."
Theo tiếng hít thở khe khẽ, anh hơi ngửa cổ lên, xương quai xanh dài nhỏ hiện ra, trông vừa gợi cảm vừa tinh tế.
Tà áo ngủ cũng vì động tác ấy mà khẽ lay động, để lộ làn da trắng mịn bên trong, dưới ánh đèn dịu nhẹ phản chiếu lên, hệt như ôn ngọc mềm mại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)