Ba ngày sau khi nhập viện, kết quả kiểm tra tình hình sức khỏe đã có. Do tình huống của cô khá đặc biệt nên Hướng giáo sư tự mình theo dõi.
"Thị lực của Hề Gia chỉ đủ để nhìn thấy rõ người." Hướng giáo sư đưa bản báo cáo cho Mạc Dư Thâm.
Mạc Dư Thâm không hiểu mấy giá trị tham số này. Khoảng thời gian này Hề Gia chưa từng biểu hiện mắt mình khó chịu. Lần trước thị lực của cô bất ngờ bị mất là lúc quay phim ở làng du lịch.
Hướng giáo sư dặn dò: "Máy tính và điện thoại di động không được phép nhìn nhiều. Vì cô ấy luôn thể hiện thị lực của mình không sao nên có thể đọc sách hai tiếng mỗi ngày."
Hướng giáo sư lại kê thêm một ít thuốc hỗ trợ trị liệu mắt cho Hề Gia.
Mạc Dư Thâm cho mấy viên thuốc vào một lọ kẹo rồi đem về phòng bệnh.
Hề Gia còn đang viết kịch bản. Hôm nay thần văn nhập nên mới có nửa tiếng mà viết được hơn hai ngàn chữ.
Ngoài cửa có người đi vào, Hề Gia ngẩng đầu, "Ông xã."
Mạc Dư Thâm đổ đầy bình nước nóng cho cô, xoay ghế của cô lại, "Nhắm mắt."
Hề Gia nhìn môi anh, "Mê luyến?"
Mạc Dư Thâm đặt ngón tay lên mắt cô, Hề Gia đoán được, "Nhắm mắt?"
Một giây sau, Mạc Dư Thâm nhét mấy viên thuốc vào miệng cô.
Có thể ngậm rồi nuốt, vị chua chua.
"Cái gì vậy?"
Mạc Dư Thâm đánh chữ: 【Kẹo ma thuật tăng năng lượng.】
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
