Hề Gia muốn nói thêm vài câu với Mạc Dư Thâm, muốn kéo dài cuộc gặp mặt này thêm mấy phút. Tạm dừng mấy giây, cô lại không biết nên nói gì tiếp.
Trừ nhớ kỹ việc bọn họ đã ly hôn, ngoài ra không còn gì khác.
Hề Gia cứ nhìn khuôn mặt của Mạc Dư Thâm, hi vọng có thể nhớ thêm được mấy tiếng. Chờ ánh mắt của Mạc Dư Thâm hướng tới, bốn mắt nhìn nhau, cô lại khẽ dời tầm mắt.
Hề Gia chỉ chỉ hướng toilet và không nói gì thêm.
Mạc Dư Thâm gật đầu.
Hề Gia xoay người. Đến cái động tác quay người đi thôi mà cô cũng làm chậm nhất có thể, đến khi hoàn toàn xoay lưng với Mạc Dư Thâm rồi cô còn quay đầu nhìn anh thêm một lần.
Mạc Dư Thâm không có rời đi, đứng ở cửa sổ trên hành lang.
Vừa rồi anh đưa mẹ tới, không vội rời đi. Anh dự định "vô tình gặp gỡ" với cô nhưng không ngờ lại sớm như vậy.
Hề Gia đứng ở bồn rửa mặt sửa soạn lại một chút, điều chỉnh cảm xúc thật tốt rồi mới đi ra.
Bên cửa sổ, có một thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi, cô chỉ cần nhìn một chút là biết.
"Mạc Dư Thâm."
Cô lại có thể gọi tên của anh, có thể nói chuyện với anh thêm vài câu.
Mạc Dư Thâm quay đầu mỉm cười.
Giây tiếp theo, Hề Gia cảm thấy tâm tình của mình tốt lên rất nhiều.
Hóa ra chỉ là trùng hợp.
Hề Gia mơ hồ nhớ rằng ngày xưa mỗi lần nữ sinh mà đi toilet chung với nhau đều tụ nhau một khối trở về. Không nghĩ tới đàn ông cũng làm như vậy.
Lúc cô và Diệp Thu còn đi học, là bạn cùng bàn nên mỗi lần đi toilet đều dắt díu nhau đi chung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Đọc chương này tui đã khóc vì thương Hề Hề quá😭
-495035.jpg&w=256&q=75)


