Sáng ngày giao thừa, năm giờ rưỡi Hề Gia đã rời giường.
Hôm nay bảy giờ rưỡi bắt đầu quay để kịp xế chiều làm cơm tất niên, cô muốn ôn tập bút ký và xem lại kịch bản quay hôm nay.
Chuông báo thức vang lên hai tiếng, Hề Gia vội vàng tắt đi, sợ đánh thức Mạc Dư Thâm.
Mạc Dư Thâm đã tỉnh, "Ngủ thêm chút nữa đi."
Hề Gia lại tham lam hít hơi thở thuộc về anh thêm năm phút nữa.
"Ông xã, hơi thở trên người anh rất khác với những người đàn ông khác, em nhắm mắt cũng có thể nhận ra anh."
Mạc Dư Thâm không lên tiếng. Đây là câu nói bịa đặt kinh điển nhất.
Lần đầu tiên ở khách sạn trên núi chẳng phải cô còn nhầm anh thành đối tượng tình một đêm sao?
Lúc đó cô rõ ràng mở to mắt nhìn anh, đã vậy hai người cùng chung chẳn gối cả một đêm, chẳng lẽ không có hơi thở của anh?
"Không tin à?" Hề Gia ngẩng đầu hỏi.
Mạc Dư Thâm không trả lời mà hỏi lại: "Khác với những người khác? Những người khác là ai?"
Hề Gia: "Ba em, anh cả, anh hai. Còn những người đàn ông khác chưa từng ôm qua, không biết." Nói rồi cô duỗi người một cái.
Thời gian không đủ cho cô dùng.
Một mình Mạc Dư Thâm trên giường cũng không ngủ được, dậy theo cô.
Hề Gia kéo màn cửa sổ ra, muốn xem thời tiết hôm nay thế nào, nhìn ra ngoài, cô không khỏi hưng phấn, "Ông xã, tuyết rơi rồi, anh mau lại đây xem."
Cô mở toàn bộ màn cửa.
Mạc Dư Thâm hỏi cô, "Đi xuống nặn người tuyết với em nhé?" Cô kích động như vậy chắc là muốn chơi tuyết rồi.
Hề Gia nào có tâm tình đi nặn người tuyết, cô chạy đến bên giường, lấy điện thoại gọi cho ai đó.
Đầu bên kia, Chu Minh Khiêm đang ngủ say, bị tiếng chuông dồn dập đánh thức. Đêm qua anh xử lý hết công việc tồn đọng xong đã là ba giờ sáng.
Lúc này mới hơn năm giờ, anh còn chưa ngủ được ba tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)

Mạc -Hề làm đạo diễn thay anh, anh làm biên kịch thay cô ấy :))