Diệp Thu khoanh tay, quay đầu nhìn cửa sổ. Bầu trời mênh mông một màu đen.
Lời nói bén nhọn của người đại diện khi nãy cứ quanh quẩn bên tai cô.
Điện thoại trong túi vang lên, Diệp Thu hoàn hồn, là Hề Gia gọi tới.
Diệp Thu hít sâu một cái, điều chỉnh tốt tâm trạng.
"Alo, Gia Gia. Tớ đang ở phòng nghỉ trang điểm lại, bây giờ lập tức đến tìm cậu."
Diệp Thu lấy cái gương trang điểm ra, vén một lọn tóc ra sau tai, không còn vấn đề gì, cô mở cửa đi ra ngoài.
Diệp Thu đến chỗ ngồi được sắp xếp, người đại diện đã đi, vừa khéo còn dư một chỗ trống cho Hề Gia ngồi, không cần phải kê thêm ghế.
Đấu giá bắt đầu, mặc kệ Hề Gia có thích hay không, cô không ngừng giơ bảng, liên tiếp mua mấy món.
Diệp Thu cũng mua một món, 25 vạn thành giao.
Hề Gia vốn định giơ bảng tăng giá lại bị Diệp Thu chặn lại.
"Hai chúng ta, tớ mua cũng như cậu mua mà." Hề Gia xót tiền thay Diệp Thu. Cô chỉ là một diễn viên tuyến mười tám nhỏ bé, cát xê cũng không bao nhiêu, về đến tay cũng không còn nhiều.
Diệp Thu: "Trong tay tớ còn ít tiền tiết kiệm, không sao đâu."
Hề Gia: "Cậu không mua xe hả?"
Diệp Thu lắc đầu, kỹ thuật lái xe của cô không tốt, không mua.
Lần trước lấy xe của công ty đến câu lạc bộ tìm Hề Gia, ai ngờ Hề Gia lại lên núi. Lúc đó cô cứ chạy vòng vòng không đích đến, không tập trung vội né xe khác mà lao vào hàng rào bên đường.
Cô không nói cho bất kì ai kể cả ba mẹ.
Trong lúc các cô đang nói chuyện trên trời dưới đất, lại có món mới được đem lên đấu giá.
Là một bức tranh vẽ một con ngựa con. Là trẻ con vẽ.
Diệp Thu muốn giơ bảng thì bị Hề Gia ngăn lại, "Cậu mua cho tớ hả?"
Diệp Thu liếc mắt, "Đừng có tự mình đa tình. Tớ mua về ngắm được chưa."
"Xùy, dẹp đi." Hề Gia không nhường Diệp Thu, giơ bảng của mình lên.
Một bức tranh do trẻ con vẽ, cuối cùng được mua với giá 15 vạn. Đối phương còn tăng giá nữa.
Hề Gia nhìn qua hướng bên đó, chỉ thấy được một bóng lưng, cô không biết là ai. Chắc là người kia cũng thích ngựa con, cô cũng đã mua nhiều rồi nên không tranh nữa.
Cuối cùng, 18 vạn thành giao, Tần Tô Lan thành công mua được bức tranh kia.
Đêm nay Tần Tô Lan cùng một nhóm bạn đến đay, bà cũng nhìn thấy Hề Gia.
Người bạn không hiểu, "Sao bà lại còn tranh với con dâu của mình nữa vậy."
Tần Tô Lan: "Chính là mua cho Gia Gia."
Buổi đấu giá kết thúc trong nửa tiếng, phần sau là tiệc rượu.
Tối nay Hề Gia thu hoạch tương đối khá, tổng cộng mua năm món, tất cả đều quẹt thẻ của Mạc Dư Thâm. Làm xong thủ tục, cô viết địa chỉ nhà để người ta giao tới.
Diệp Thu kéo tay Hề Gia, "Hai chúng ta lâu rồi không uống rượu."
Vừa dứt lời thì điện thoại vang lên, là người đại diện gọi tới.
Diệp Thu đưa Hề Gia ly rượu của mình, nói: "Tớ đi nghe điện thoại vài phút sau quay lại."
Cô vội vàng rời khỏi sảnh tiệc, đến một nơi yên tĩnh nghe máy.
Người đại diện vừa nhận được điện thoại của trợ lý của Sở Sam, nói diễn viên xế chiều mai đến tìm phó đạo diễn thử vai. Vừa cúp điện thoại bên kia thì cô liền gọi cho Diệp Thu.
"Rốt cuộc cô nghĩ như thế nào, có diễn hay không thì nói một tiếng, không diễn thì để tôi thay người."
"Còn về phần hậu quả thì cô tự lo đi. Ở trong cái giới này không có gì là không xảy ra được. Đâu có thiếu người muốn chen chân vào diễn. Cô có nhiều tinh lực và tiền tài để đền hợp đồng không? Được thôi, cô lui một vạn bước, cô được tự do, nhưng sau này ai dám ký hợp đồng với cô. Cô còn có thể luẩn quẩn trong cái giới này được nữa không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


