Tuyết Trúc không ngờ mình lại bị phát hiện, vội vàng giải thích. Trẻ con vốn nói chưa sõi, càng cuống càng nói không rõ:
“Là em dán... nhưng em không cố ý đâu. Là ông bảo đẹp nên em mới dán.”
“Dán đẹp mà.” Mạnh Dữ Ninh nói.
Hắn nhận lấy thanh kẹo cao su, bóc lớp giấy bọc bên ngoài, cho kẹo vào miệng, rồi đưa tấm hình dán bên trong cho cô.
Thấy hắn không trách mình, Tuyết Trúc mới yên tâm.
Vì chú Mạnh không thích trên cửa bị dán hình, lần này cô không dán lên cửa nữa mà dán lên mu bàn tay trái của mình, sau đó dùng tay phải vỗ thật mạnh vài cái để nó dính chắc hơn.
Dán hình cũng có bí quyết, ở phương diện này Tuyết Trúc là cao thủ. Phải ấn một cái, vỗ vài cái, rồi vuốt vài lần thì hình dán mới phẳng phiu và đẹp mắt. Dán xong, cô giơ tay lên hỏi:
“Dán trên tay em có đẹp không?”
Mạnh Dữ Ninh nhìn bàn tay nhỏ trắng trẻo của cô với tấm hình sặc sỡ trên đó. Hắn chần chừ một lát, lại nhìn đôi mắt sáng long lanh đầy mong chờ của cô. Khóe môi khẽ cong lên, đôi mắt cũng hơi cong theo.
“Đẹp.”
Đôi mắt Tuyết Trúc lập tức sáng rực hơn.
Chẳng bao lâu sau, Tuyết Trúc hớn hở mặc áo cộc tay, vung vẩy hai cánh tay chi chít hình dán như "hình xăm", tung tăng chạy khắp khu tập thể.
Đám trẻ cùng tuổi nhìn "hai cánh tay hoa" đầy tính nghệ thuật ấy mà trầm trồ.
Quá ngầu.
Quá chất.
Quá oai phong.
Tối hôm đó, Tống Yến Bình tan làm về nhà. Tiếng gào giận dữ của bà vang đến mức hàng xóm cách một bức tường cũng nghe thấy.
“Lão Bùi! Bùi Liên Dịch! Anh có quản con gái anh không hả?”
“Anh nhìn tay nó xem dán cái gì thế này! Cả hai cánh tay dán kín mít như xã hội đen! Con gái anh định đi làm giang hồ à?!”
Tống Yến Bình là một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ. Bà quyết tâm bồi dưỡng con gái thành một tiểu thư tao nhã có khí chất.
Nào là đăng ký học piano, nào là bỏ ra một khoản tiền lớn mua đàn về, ngày nào cũng thúc giục con luyện tập. Giờ nhìn con gái thành ra dáng vẻ của một "tiểu lưu manh", tâm trạng bà sụp đổ ngay tại chỗ.
Kết cục của "hai cánh tay hoa" là bị mẹ xách ra trước vòi nước, chà đến đỏ bừng cả hai tay, cuối cùng mới rửa sạch hết hình dán.
Chưa đầy một năm sau tang lễ, con trai và cháu trai của ông Mạnh chuyển đến căn nhà cũ của ông.
Một tối sau bữa cơm, Tống Yến Bình vừa đi đánh mạt chược vừa tiện miệng nhắc một câu với mấy bà hàng xóm. Chưa đến một tuần, cả khu tập thể đều biết chuyện.
Tuyết Trúc cũng phát huy tác dụng của chiếc loa nhỏ. Mạnh Dữ Ninh vừa chuyển đến, cô đã chạy lên chạy xuống báo tin cho mấy anh chị thân thiết.
“Chị Nguyệt Nguyệt, anh Tử Hàm, nhà đối diện em có một anh trai mới chuyển đến!”
Hạ Tranh Nguyệt và Chung Tử Hàm đều rất vui. Là chị cả, Hạ Tranh Nguyệt luôn hoan nghênh mọi em trai em gái nhỏ hơn mình gia nhập để mình sai bảo.
Còn Chung Tử Hàm là cậu con trai duy nhất trong nhóm. Ngày nào cũng bị chị gái sai vặt, hoặc bị em gái cưỡi lên lưng làm ngựa.
Giờ cuối cùng cũng có thêm một cậu con trai đến chia sẻ "gánh nặng", nên nhóm bạn chênh lệch tuổi khá lớn này rất nhanh đã tiếp nhận thành viên mới.
Sắp đến ngày khai giảng, lũ trẻ cố gắng níu lấy những ngày cuối cùng của tháng Tám.
Hơn 8 giờ tối, bầu trời phủ đầy những vì sao bạc lấp lánh. Dẫu có sáng đến đâu cũng không dịu dàng bằng ánh trăng.
Mặc cho bố mẹ gọi bao nhiêu lần bảo về tắm rửa đi ngủ, đám trẻ vẫn không biết mệt, chạy nhảy dưới ánh đèn đường, gào thét vui đùa.
Trẻ con có thú vui sau bữa tối của trẻ con. Người lớn cũng có cách giải trí của người lớn.
Trong tiệm mạt chược nhỏ, tiếng xào bài rào rào chẳng yên tĩnh hơn tiếng trẻ con ngoài sân là bao. Tống Yến Bình đã nghe bài, bà chăm chú nhìn chằm chằm mặt bài, chờ Thần Tài phù hộ.
“Ninh Ninh với bố nó chuyển đến lâu thế rồi, mà chưa bao giờ thấy mẹ thằng bé.”
Mấy người phụ nữ ngồi cùng bàn thích nhất là mang chuyện những người không có mặt ra tám. Tống Yến Bình vừa nhìn bài vừa đáp:
“Ly hôn rồi.”
“À, thế thì chẳng trách.” Người kia gật đầu như không có gì bất ngờ. “Ly hôn vì sao?”
“Bố Ninh Ninh không nói với tôi.”
Rút được quân bài không cần, Tống Yến Bình tiếc nuối đánh ra.
“Ba ống.”
“Đạp một cái, ăn.”
Bạn chơi vừa sờ cằm tính toán đánh quân tiếp theo vừa nói:
“Tiểu Trúc nhà chị hình như chơi với Ninh Ninh thân lắm.”
Tống Yến Bình cười.
“Tiểu Trúc rất thích ông nội của Ninh Ninh. Tính Ninh Ninh cũng giống ông, yên tĩnh. Chứ Nguyệt Nguyệt với Tử Hàm thì nghịch lắm.”
Người kia cười:
“Đứa trẻ nào mà chẳng nghịch. Ít nhất Tiểu Trúc còn ngoan hơn thằng nhà tôi nhiều. Tôi gọi khản cả cổ rồi mà nó vẫn chưa chịu về.”
Tống Yến Bình kéo khóe môi.
“Con nhà tôi thì sang nhà người khác nghịch. Lát nữanếu tôi không sang nhà lão Hạ bắt nó về, thì chắc tối nay cũng chẳng biết đường về.”
Quả nhiên, mẹ hiểu con gái hơn ai hết.
Năm đó Tuyết Trúc vào lớp Một, không có bài tập hè. Hạ Tranh Nguyệt lên lớp Mười, trùng hợp là cũng chẳng có bài tập hè. Hai đứa không có bài tập tụ lại với nhau, có thể tưởng tượng chúng nghịch đến mức nào.
Chơi từ sáng đến tối, đến tối rồi Tuyết Trúc vẫn không muốn về. Cô chỉ cảm thấy nhà Hạ Tranh Nguyệt vui hơn nhà mình, vui gấp một trăm lần. Không chỉ vì phòng chị dán đầy poster nhân vật hoạt hình đẹp mắt.
Hai chị em đều thích xem hoạt hình, nhưng nhân vật Tuyết Trúc thích đều chân ngắn tay ngắn. Còn nhân vật chị Nguyệt thích thì chân dài tay dài, đôi mắt to chiếm gần nửa khuôn mặt, ánh sáng trong mắt còn sáng hơn cả bóng đèn. Nếu ngoài đời có người trông như vậy, chắc sẽ dọa chết người mất.
Hạ Tranh Nguyệt không chỉ thích, chị còn biết vẽ những nhân vật đẹp như thế. Tuyết Trúc từng nghĩ, nếu được nộp tranh của chị làm bài mỹ thuật thì chắc chắn cô sẽ được 100 điểm.
Dưới sự chứng kiến của Tuyết Trúc, Hạ Tranh Nguyệt đã vô số lần tỏ tình với Rukawa Kaede trong tivi.
Bộ đĩa VCD SLAM DUNK 100 tập có giá hơn 100 tệ. Hạ Tranh Nguyệt xem từ đầu đến cuối, không bỏ sót một giây nào. Đáng tiếc xem hết tập cuối vẫn chưa thấy giải toàn quốc. Thế là chị tiếp tục tiết kiệm tiền, chờ phần 2 phát hành để mua tiếp.
Chú Hạ đi vào bảo muốn xem thời sự.
Hạ Tranh Nguyệt lưu luyến tắt VCD, đành dẫn Tuyết Trúc về phòng mình chơi. Chị nằm vật xuống giường, chẳng muốn động đậy. Tuyết Trúc kéo tay chị.
“Chơi trò chơi đi.”
“Em muốn chơi gì?” Hạ Tranh Nguyệt uể oải hỏi.
“Em muốn chơi trò gia đình.”
Hạ Tranh Nguyệt chê trẻ con, cố tình nói:
“Vậy chị làm mẹ, em làm bố.”
Quả nhiên Tuyết Trúc không chịu.
“Em không làm con trai, em muốn làm mẹ.”
Hạ Tranh Nguyệt cười đắc ý.
“Không được, chị cũng không làm con trai. Thế thì khỏi chơi.”
Tuyết Trúc còn bé mà lý lẽ thì đầy mình.
“Không có gì ạ.”
Đợi chú đi rồi lại tiếp tục cãi.
“Em không muốn làm con trai, chị cũng không muốn làm con trai, thế thì khỏi chơi.” Hạ Tranh Nguyệt giả vờ tiếc nuối xòe tay. “Hay chị dạy em tạo dáng 'Nhân danh Mặt Trăng tiêu diệt ngươi' nhé?”
Hiếm khi Tuyết Trúc bướng bỉnh như vậy, đã muốn chơi trò gia đình thì nhất định phải chơi.
“Vậy em đi gọi con trai đến làm bố!”
“Khoan đã!” Không gọi lại được, Hạ Tranh Nguyệt chỉ biết trơ mắt nhìn cô bé chạy biến đi bằng đôi chân ngắn cũn.
Rất nhanh, hai cậu con trai đang ở nhà xem tivi bị gọi lên phòng Hạ Tranh Nguyệt.
Ba người đều lớn hơn Tuyết Trúc khá nhiều, lúc chơi cũng luôn nhường cô. So với việc chơi cùng mấy đứa bằng tuổi ầm ĩ, Tuyết Trúc thích cảm giác được các anh chị cưng chiều hơn.
Hai cậu con trai lúc bị gọi lên còn chẳng biết mình được gọi đến để làm gì, cho đến khi đạo diễn Bùi bắt đầu phân vai.
“Em làm mẹ, chị Nguyệt Nguyệt làm con gái.”
Đạo diễn Bùi nhìn hai cậu con trai.
“Anh Tử Hàm trước giờ toàn làm bố rồi, nên lần này anh làm con trai. Anh Ninh Ninh làm bố.”
Hai cậu con trai cùng nghĩ, biết trước là chơi trò gia đình thì thà ở nhà xem tivi còn hơn.
Gần 10 giờ tối, Tống Yến Bình cuối cùng cũng kết thúc ván mạt chược, sang đón Tuyết Trúc về.
Chú Hạ ra mở cửa.
“Tiểu Trúc vẫn còn chơi à?”
“Ừ.” Chú Hạ cười. “Tử Hàm với Ninh Ninh cũng ở đây. Tôi vừa cắt dưa hấu, vào ăn đi.”
Tống Yến Bình lắc đầu.
“Không ăn đâu. Gần 10 giờ rồi, tôi phải đưa Tiểu Trúc về ngủ.”
Nói xong liền đi về phía phòng Hạ Tranh Nguyệt.
“Đợi bọn trẻ chơi xong đã.” Chú Hạ cười ngăn lại.
“Đang diễn kịch đấy. Chị vào lúc này thì ngại lắm.”
Tống Yến Bình ngơ ngác 2 giây, rồi bất đắc dĩ bật cười.
“Mấy đứa quỷ nhỏ này.”
Chú Hạ không làm kinh động bọn trẻ, ông lặng lẽ hé cửa một khe nhỏ. Ba vị phụ huynh cùng lén nhìn vào trong, bên trong đang diễn rất hăng say.
Một căn phòng nhỏ, đạo cụ đơn sơ đến mức không thể đơn sơ hơn.
Thế nhưng bằng trí tưởng tượng, bọn trẻ đã dựng nên cả một thế giới. Đó là cuộc sống của người lớn trong trí tưởng tượng của chúng.
Người lớn nhìn mà vừa buồn cười, lại vừa thấy đáng yêu. Họ nhìn thấy cô bé nhỏ tuổi nhất là Tuyết Trúc đóng vai người mẹ.
Cô gọi chồng và các con dậy, làm bữa sáng cho cả nhà. Đợi mọi người đi làm, đi học hết, bà nội trợ lại đi chợ mua thức ăn. Lúc ấy, chồng và các con gặp người bán hàng rong ngoài chợ, còn giúp bà nội trợ mặc cả.
Kịch bản do bọn trẻ tự biên tự diễn vô cùng phong phú, thậm chí còn rất chân thật.
Cả nhà đi dạo trung tâm thương mại, Hạ Tranh Nguyệt xếp ngay ngắn đủ loại đồ chơi nhỏ thành một hàng, giả làm tủ trưng bày đầy châu báu.
Hạ Tranh Nguyệt muốn mua váy mới, Chung Tử Hàm muốn mua mô hình Gundam mới.
Tuyết Trúc nghiêm mặt phản đối.
“Thấy cái gì cũng muốn mua. Không mua.”
Hạ Tranh Nguyệt hoàn toàn bị diễn xuất của Tuyết Trúc chinh phục.
“Đây chẳng phải mẹ chị sao?”
Tuyết Trúc lập tức thoát vai, kinh ngạc hỏi:
“Thật hả? Mẹ em cũng như vậy đó.”
Ngoài cửa, dì Hạ và Tống Yến Bình đều hơi lúng túng. Chú Hạ nhịn cười đến mức mặt đỏ bừng.
Chung Tử Hàm lanh trí hơn. Thông thường trong nhà, bố luôn dễ nói chuyện hơn mẹ. Thế là cậu đành căng da đầu gọi Mạnh Dữ Ninh cùng tuổi mình một tiếng:
“Bố ơi.” Rồi tận tâm đóng vai đứa con. “Bố mua cho con đi.”
Tuyết Trúc lập tức nói:
“Bố con mỗi tháng chỉ kiếm được có từng ấy tiền, con còn đòi mua linh tinh, chẳng hiểu chuyện gì cả.”
Mạnh Dữ Ninh: “……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
