“Cô Bùi.”
Nửa tiếng sau khi kỳ thi cuối kỳ lớp 11 bắt đầu, cô Đường - giám thị lớp bên cạnh - đứng trước cửa phòng học, khẽ gọi Tuyết Trúc.
Đám học sinh đang cúi đầu làm bài đồng loạt ngẩng lên nhìn ra cửa.
Tuyết Trúc không nhúc nhích, chỉ nhìn giáo viên giám thị chính bằng ánh mắt dò hỏi.
Chủ nhiệm Vương là giám thị nổi tiếng "ác ma" của cả khối. Ông ngoài 40 tuổi, mê áo polo kẻ sọc, chiếc bụng đầy đặn bị dây lưng chia làm hai ngấn rõ rệt. Trời đã qua hạ chí, nóng như đổ lửa, vậy mà ngày nào ông cũng kiên trì ôm bình trà giữ nhiệt.
Chủ nhiệm Vương khẽ hừ một tiếng, sau đó tiếp tục dùng ánh mắt sắc như đuốc quan sát từng biểu cảm khác nhau của học sinh bên dưới. Đám học sinh lập tức cúi đầu, tiếng bút sột soạt vang lên, ai nấy đều giả vờ chăm chú làm bài.
Ra ngoài hành lang, cô Đường hỏi:
“Tối nay đi hát karaoke không?”
Tuyết Trúc hỏi: “Hát đến mấy giờ?”
Cô Đường đáp:
“Suất tối luôn, hát xuyên đêm. Nếu thật sự không chịu nổi thì về trước cũng được, chị em phụ nữ chúng ta có đặc quyền.”
Nghỉ hè là kỳ nghỉ của học sinh, đương nhiên cũng là kỳ nghỉ của giáo viên. Thậm chí, các thầy cô còn mong nghỉ hè hơn cả học sinh.
Tuyết Trúc không nghĩ nhiều đã gật đầu. “Được.”
Cô Đường lại hỏi: “Chồng cậu có đi không?”
Tuyết Trúc khó hiểu: “Anh ấy đi làm gì?”
“Tớ chưa từng nghe chồng cậu hát bao giờ, tò mò thôi.” Cô Đường cười. “Hơn nữa lần nào liên hoan cũng bảo có thể dẫn người nhà theo, mà cậu chưa từng đưa chồng đến. Sao thế? Giấu chồng trong nhà à?”
Tuyết Trúc giải thích: “Anh ấy bận công việc.”
“Chẳng lẽ đến rạng sáng vẫn bận sao? Không cần ngủ à?” Cô Đường cố thuyết phục. “Cậu hỏi thử đi, không đến thì thôi.”
Thấy cô Đường nhiệt tình như vậy, Tuyết Trúc đành thỏa hiệp.
“Được rồi.” Cô lấy điện thoại ra gửi WeChat.
Bà tám như cô Đường lập tức ghé đầu sang nhìn, rồi phát hiện ghi chú của cô dành cho chồng lại là "Anh Ninh Ninh".
Cô Đường ngẩn người, nếu nhớ không nhầm thì tên chồng cô Bùi đúng là có chữ "Ninh". Lúc trước trên thiệp cưới có ghi:
Tiên sinh Mạnh Dữ Ninh & Tiểu thư Bùi Tuyết Trúc.
Lập tức, cô Đường vừa nổi da gà vừa ghen tị hỏi:
“Bình thường cậu gọi chồng là anh à?”
Bàn tay đang cầm điện thoại của Tuyết Trúc theo phản xạ rụt lại đầy ngượng ngùng. Cô Đường cười trêu:
“Không ngờ lúc ở riêng cậu lại nũng nịu với chồng như thế.”
Tuyết Trúc mơ hồ đáp: “Chỉ là ghi chú thôi.”
Cô Đường tặc lưỡi: “Chậc chậc.”
Tuyết Trúc: “……”
Ai trưởng thành rồi mà còn gọi người ta bằng tên láy cộng thêm "anh" nữa chứ? Trẻ con gọi thì đáng yêu, người lớn gọi chỉ thấy làm nũng quá mức.
Thật ra Tuyết Trúc cũng chẳng gọi anh như vậy. Chỉ là có một lần Mạnh Dữ Ninh uống say, hỏi cô:
"Sao em không gọi anh là anh Ninh Ninh như hồi nhỏ nữa?"
Đàn ông khi so đo còn khó dỗ hơn phụ nữ. Tuyết Trúc không thể mở miệng gọi nổi, đành lùi một bước, đổi ghi chú WeChat thành như vậy, cuối cùng mới coi như vượt qua cửa ải.
Mở khung chat, cô Đường tinh mắt lại nhìn thấy đoạn hội thoại trước đó của hai người.
bamboo: 【Khi nào về đến nhà?】
Anh Ninh Ninh: 【Sắp đến rồi, đang dưới lầu.】
bamboo: 【Đừng lên vội! Giúp em lấy chuyển phát nhanh đã.】
Anh Ninh Ninh: 【Gửi mã lấy hàng đi.】
bamboo: 【Bưu kiện của bạn đã đến trạm Cainiao, mã lấy hàng: xxxx】
bamboo: 【Bưu kiện của bạn đã đến trạm Cainiao, mã lấy hàng: xxxx】
Anh Ninh Ninh: 【Được.】
(Trạm Cainiao là điểm giao nhận và lưu trữ hàng hóa thuộc Cainiao Network - công ty logistics thông minh của Tập đoàn Alibaba)
Cô Đường: “……” Đúng là cuộc trò chuyện rất...sinh hoạt gia đình.
Cô Đường - người vẫn còn độc thân - bỗng dưng thấy kỳ vọng đối với hôn nhân giảm đi một chút xíu.
bamboo: 【Tối nay anh có rảnh không? Em đi hát với đồng nghiệp, anh có đến không?】
Hai người đứng ngoài cửa lớp chờ vài phút nhưng vẫn chưa có hồi âm. Cô Đường còn phải về coi thi nên nói:
“Khi nào chồng cậu trả lời thì báo tớ nhé, tớ về lớp trước đây.”
“Ừ.” Tuyết Trúc cất điện thoại rồi quay lại phòng học.
Chủ nhiệm Vương lập tức đứng bật dậy. Tuyết Trúc giật mình, vội nhận lỗi:
“Xin lỗi thầy, em ra ngoài hơi lâu.”
Không ngờ chủ nhiệm Vương hiếm khi lại rộng lượng.
“Không sao. Cô Bùi, cô trông giúp tôi một lát, tôi đi vệ sinh.”
Tuyết Trúc sững người, nhịn cười gật đầu. “Vâng.”
Ngồi trên bục giảng, Tuyết Trúc chống cằm nhìn đám học sinh bên dưới đang lén lút giở trò.
Có vài em đã bắt đầu rục rịch, tưởng rằng động tác nhỏ của mình không bị giáo viên phát hiện. Nhưng ngồi trên bục nhìn xuống, mọi cử động đều thấy rõ mồn một.
Tuyết Trúc cười tủm tỉm.
“Hai bạn bàn thứ hai từ dưới lên đang làm gì đấy?”
Hai học sinh bị gọi tên lập tức cúi gằm đầu như cà tím gặp sương.
Giết gà dọa khỉ.
Lần này, chẳng còn ai dám hy vọng cô giáo trẻ sẽ nhắm một mắt, mở một mắt cho qua nữa.
Điện thoại trong túi rung lên, Tuyết Trúc nghĩ chắc là Mạnh Dữ Ninh trả lời, lấy điện thoại ra.
Quả nhiên.
Anh Ninh Ninh: 【Coi thi xong rồi à?】
bamboo: 【Ừ, hôm nay là môn cuối cùng.】
bamboo: 【Tối nay đi hát, anh có rảnh đến không?】
Anh Ninh Ninh: 【Hôm nay anh phải tăng ca.】
Anh Ninh Ninh: 【Em hát đến mấy giờ? Muộn quá thì anh đến đón em.】
Một lời từ chối rất khéo léo, Tuyết Trúc chẳng bất ngờ chút nào.
Mạnh Dữ Ninh thật sự rất bận. Người làm ngân hàng như họ chỉ hận một ngày không có đủ 24 tiếng để làm việc.
Ý anh là không đi, Tuyết Trúc cũng chẳng thất vọng. Chồng không đi, cô lại càng chơi thoải mái.
bamboo: 【Không cần đâu lah~】
Chữ "lah~" này, đọc thế nào cũng khiến người ta có cảm giác chồng không đi cùng, cô chẳng những không buồn mà còn rất vui.
Mạnh Dữ Ninh đương nhiên cũng nhận ra.
Tranh thủ lúc nghỉ giải lao đi pha một cốc cà phê, anh nhìn thấy tin nhắn cô gửi từ 10 phút trước. Đang nghĩ xem nên trả lời bằng biểu cảm gì, thì cửa phòng nghỉ vang lên tiếng gõ.
“Giám đốc Mạnh, giám đốc Trần tìm anh.”
Mạnh Dữ Ninh cất điện thoại. “Được.”
Anh uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, bước đến bồn rửa định rửa cốc. Nữ nhân viên truyền lời chần chừ một lát, rồi lấy hết dũng khí nói:
“Hay để em rửa giúp anh?”
“Không cần.” Mạnh Dữ Ninh vừa xắn cổ tay áo sơ mi vừa đáp. “Cô đi làm việc đi.”
Nữ nhân viên trơ mắt nhìn người đàn ông thành thạo xắn gọn hai ống tay áo, để lộ cánh tay săn chắc thon dài.
Sau đó anh tháo chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay trái, đặt cạnh bồn rửa. Rồi tháo luôn chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út, cất vào túi quần tây. Dường như ngay cả một giọt nước bắn lên anh cũng không muốn chiếc nhẫn dính phải.
Cuối cùng thì môn thi cuối cùng cũng kết thúc.
Học sinh mừng rỡ theo kiểu phấn khích ra mặt, giáo viên vui mừng theo kiểu kín đáo hơn.
Biết chồng Tuyết Trúc không đến, cô Đường không khỏi thở dài.
“Từ sau đám cưới đến giờ, tớ chưa gặp lại chồng cậu lần nào.”
Tuyết Trúc biết, cô Đường thất vọng không phải vì có ý gì với Mạnh Dữ Ninh. Chỉ đơn giản là muốn ngắm trai đẹp cho đã mắt.
Trong đám cưới, cô Đường vốn chẳng quen Mạnh Dữ Ninh. Vậy mà phải uống liền mấy ly lấy dũng khí mới dám đi tới trước mặt anh, nghiêm túc hỏi:
“Anh Mạnh, anh thật sự không có anh em trai sao?”
Lúc đó Mạnh Dữ Ninh chẳng hiểu đầu cua tai nheo, ngơ ngác nhìn Tuyết Trúc. Tuyết Trúc ngẩng đầu nhìn trời, giả vờ như không biết gì. Thực ra trong lòng cô cũng có cùng một thắc mắc.
Sau đó uống hơi nhiều. Đêm tân hôn, vừa vào phòng, câu đầu tiên Tuyết Trúc hỏi là:
“Tại sao ngày xưa bố mẹ anh chỉ sinh mỗi mình anh vậy? Gen tốt thế này mà chỉ có một người thì phí quá.”
Mạnh Dữ Ninh bình thản đáp:
“Kế hoạch hóa gia đình.”
Mượn men rượu, Tuyết Trúc to gan oán trách chính sách quốc gia.
“Cái kế hoạch hóa gia đình đáng ghét! Sao không công bố muộn thêm vài năm chứ! Gen tốt như vậy phải truyền đời mới đúng!”
Mạnh Dữ Ninh im lặng vài giây rồi dịu dàng an ủi:
“Không sao.”
Tuyết Trúc hỏi: “Không sao cái gì?”
Mạnh Dữ Ninh không mấy lịch sự liếc xuống đường xẻ tà của chiếc sườn xám cô mặc. Sau đó bàn tay mát lạnh chậm rãi phủ lên, anh nghiêm túc nói:
“Chúng ta có thể sinh nhiều thêm vài đứa.”
Tuyết Trúc vốn người mảnh mai. Mặc sườn xám tuy không đầy đặn gợi cảm, nhưng nhờ hồi nhỏ học múa nhiều năm nên khí chất và vóc dáng đều rất nổi bật.
Làn da trắng như tuyết, người nhỏ nhắn tinh tế, mang vẻ mềm mại và ngọt ngào vừa đủ.
Phần sau...không tiện nhớ lại, không lành mạnh.
Dù hơi tiếc vì chồng Tuyết Trúc không đến, nhưng sau vài ly rượu, cô Đường cũng nhanh chóng quên sạch chuyện đó.
Các thầy cô giáo nhân dân, vì ăn mừng được giải phóng đã hát tới tận 1 giờ sáng. Có vài người quen giờ giấc điều độ chịu không nổi, xin về trước. Sau đó lần lượt lại có thêm không ít người rời đi, không ai tranh mic với Tuyết Trúc.
Cô vui muốn chết.
Ảnh hưởng từ bố mẹ, mỗi lần đi karaoke, bài nhất định phải hát của Tuyết Trúc lại là 《Tâm Vũ》. Ngày trước cô luôn nghe bố mẹ song ca đầy tình cảm. Bây giờ bắt chước theo, hát cũng chân thành chẳng kém.
Đáng tiếc người còn lại trong phòng, dù biết hát cũng chẳng ai muốn song ca bài tình ca cũ kỹ này với một phụ nữ đã có chồng.
Vì thế Tuyết Trúc chỉ đành ôm micro bằng hai tay, một mình chìm đắm trong màn độc diễn. Đến đoạn nữ, cô cất giọng đầy bi thương, hát lên nỗi bất lực và đau khổ của người phụ nữ trong thời đại ấy.
“Trái tim em là cơn mưa tháng sáu, từng giọt từng giọt rơi xuống... cơn mưa lòng.”
Đến đoạn nam, cô hạ thấp giọng, hát ra sự lưu luyến và bất lực của một người đàn ông dành cho người phụ nữ mình yêu.
“Nhớ em, nhớ em, nhớ em, nhớ em, nhớ em... lần cuối cùng nhớ em.”
Đến điệp khúc.
“Bởi vì ngày mai, em sẽ trở thành cô dâu của người khác. Hãy để anh... lần cuối cùng nhớ em.”
“……”
Phải nói rằng, những ca khúc của thời ấy thật sự rất giàu ý cảnh.
Có vẻ anh vừa tan làm, bộ vest trên người còn chưa kịp thay, giữa hai hàng mày phảng phất vẻ mệt mỏi.
Khoảnh khắc người đàn ông bước vào, không chỉ cô Đường mà mấy đồng nghiệp khác cũng đều ngẩn người.
Cùng là dân công sở. Có người tan làm xong thì lôi thôi nhếch nhác như vượn người chưa tiến hóa, ôm bia than trời trách đất về cuộc sống chó má này.
Còn chồng cô Bùi dù mang vẻ mệt mỏi, cũng chỉ khiến anh thêm vài phần khói lửa nhân gian. Thân hình cao ráo thon dài, khí chất vẫn thanh phong minh nguyệt, ôn nhu nho nhã như bước ra từ một bức tranh.
Tuyết Trúc đã uống khá nhiều, không hề nhận ra chồng đến đón. Cô vẫn ôm khư khư chiếc micro, không ngừng lặp đi lặp lại câu hát đau lòng nhất.
“Bởi vì ngày mai... em sẽ trở thành cô dâu của người khác...”
Trong phòng bao lúc này, ngoài tiếng hát đầy cảm xúc của Tuyết Trúc, không ai dám lên tiếng. Trước mặt chồng mà còn hát mình sắp làm cô dâu của người khác, gan của cô Bùi đúng là không nhỏ.
Mạnh Dữ Ninh đi đến trước mặt Tuyết Trúc, che khuất màn hình.
“Đừng chắn em xem lời bài hát.” Tuyết Trúc mất kiên nhẫn phẩy tay đuổi anh.
Mạnh Dữ Ninh nhẹ nhàng vỗ lên má cô, giọng điềm tĩnh.
“Em muốn làm cô dâu của ai?”
“Thừa lời.” Tuyết Trúc trợn mắt, lại nấc một cái vì rượu. “Đương nhiên là cô dâu của anh Ninh Ninh rồi.”
Người đàn ông khẽ cười. Ý cười lan từ khóe môi lên đôi mắt cong cong, tan dần nơi đuôi mắt, trong chớp mắt đã quét sạch vẻ mệt mỏi còn sót lại trên gương mặt tuấn tú.
Anh cởi áo vest đưa cho cô. “Nhấc chân.”
Tuyết Trúc ngơ ngác. “Cái gì?”
Giây tiếp theo, cô lập tức hiểu, cô đang mặc váy. Anh dùng áo vest che lên phần bắp chân lộ ra dưới váy, rồi bế ngang cô lên.
Các đồng nghiệp trong phòng đồng loạt hít vào một hơi.
Được bế rồi mà Tuyết Trúc vẫn không chịu yên, nắm lấy cà vạt anh hỏi:
“Anh định đưa em đi đâu?”
Mạnh Dữ Ninh thuận theo lời cô.
“Đưa cô dâu về nhà.”
Trong nháy mắt, Tuyết Trúc bị câu nói ngọt ngấy ấy làm tỉnh cả rượu.
“Ơ? Anh đến đón em à?”
“Ừ.”
Hai người đều đã trưởng thành, cũng chẳng phải kiểu người có thể tùy tiện nói lời đường mật.
Hôm nay có mặt đồng nghiệp ở đây, nghe câu đó khiến Tuyết Trúc càng ngượng hơn lúc chỉ có hai người. Khóe môi cô khẽ cong lên đầy e thẹn, ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực anh, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt của mọi người.
Mạnh Dữ Ninh cũng hơi mất tự nhiên. Anh khẽ rũ mắt, tránh ánh nhìn của mọi người, nhưng vẫn bình tĩnh lễ phép chào tạm biệt các đồng nghiệp của vợ, rồi bế Tuyết Trúc rời đi.
Trong số những người ở lại, vẫn còn không ít người độc thân. Rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi bầu không khí ngọt ngào màu hồng.
Lúc ấy, cô Đường bỗng nhớ đến ảnh đại diện WeChat của chồng cô Bùi mà mình vô tình nhìn thấy.
Một chú gấu trúc hoạt hình đang ngồi trên nền tuyết trắng tinh, ôm một khóm trúc.
Cô say khướt nghĩ thầm. Rõ ràng chính những màn thể hiện tình cảm vô tình như thế, mới thật sự là đòn chí mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
