Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mạc Hoài có chút bất ngờ: "Làm sao vậy?"
Tôi lặng lẽ kéo dài khoảng cách với cậu: "Đã mấy tuổi rồi còn nắm tay."
Ánh mắt Mạc Hoài hơi tối lại, thoáng im lặng một lát, cậu khẽ hỏi: "Chị ghét buổi vũ hội vừa rồi à?"
"Không có." Khắp nơi đều là dựa theo sở thích của tôi bố trí, sao tôi có thể ghét, nhưng vấn đề đâu nằm ở đó.
"Vậy là tốt rồi." Mạc Hoài một lần nữa nắm lấy tay tôi, dùng sức mạnh đến nỗi tôi không thoát ra được.
Kỳ Huân nói đúng, là tôi đã chiều hư Mạc Hoài.
Tôi căn bản không biết cách làm một người lớn tốt, rõ ràng đã sớm nhận ra có điểm không đúng, vậy mà tôi cứ liên tục phớt lờ suy đoán của mình, không kịp thời giữ khoảng cách với Mạc Hoài, để cậu ấy nảy sinh tình cảm như vậy.
Việc trẻ con có cảm tình với một người lớn nào đó là chuyện hết sức bình thường. Khi còn bé tôi cũng từng thầm mến một người, càng lớn lại càng theo tuổi tác ngày một lớn tôi liền ý thức được đó không phải là thầm mến, mà là kính ngưỡng cùng sùng bái đối với người trưởng bối luôn đối tốt với mình, hiện tại nhớ lại, cũng chỉ cảm thấy đó là một chuyện thú vị thời thơ ấu, cười cho qua.
Mạc Hoài hiển nhiên cũng như vậy.
Hiện giờ cậu vẫn còn trẻ nên mới nhầm lẫn giữa sự ỷ lại và tình yêu. Một ngày nào đó trong tương lai, khi cậu thực sự gặp được một cô gái khiến tim cậu đập loạn nhịp, cậu sẽ nhận ra rằng tình cảm của cậu dành cho tôi là ngây ngô đến mức nào.
Sau một phen suy nghĩ cẩn kẽ, tôi dần bình tĩnh lại, dập tắt xúc động muốn đẩy Mạc Hoài ra khỏi nhà.
Tối đó, tôi chặn Mạc Hoài ngoài cửa phòng, giả vờ thoải mái nói: "Từ giờ đừng ngủ chung nữa, để tôi tận hưởng cảm giác chiếm trọn cả cái giường đi."
Mạc Hoài đứng bất động ở cửa, thấp giọng hỏi: "Chị giận sao?"
Không, tôi không giận.
Tôi đang rất tỉnh táo, rất lý trí.
Trước kia, là tôi quá hồ đồ.
Ngay từ lần đầu tiên dung túng Mạc Hoài ngủ chung giường với tôi, đã là sai lầm, sai lầm nghiêm trọng.
Sắc mặt tôi không thay đổi: "Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là thích ngủ một mình, huống hồ con trai các cậu cũng rất cần có không gian riêng của mình mà."
Hai mắt Mạc Hoài nhìn tôi đăm đăm, tựa như vực sâu: "Em chỉ cần chị."
Tôi không trốn được ánh mắt đó, đành nhìn thẳng vào cậu ấy: "Mạc Hoài, cậu đã trưởng thành rồi, nên học cách đứng ý lại vào người lớn nữa."
Sắc mặt Mạc Hoài lập tức phủ một tầng lo lắng: "Vậy là, em ổn rồi, chị sẽ không cần em nữa?"
Ai không cần cậu chứ?
Thằng nhóc này rốt cuộc có biết đọc hiểu không vậy?
Tôi nghiến răng nghiến lợi, chẳng buồn nói thêm với cậu ấy câu nào nữa, thẳng tay đóng sầm cửa lại, mặc kệ mà đi ngủ.
Dù thế nào tôi cũng sẽ không mềm lòng nữa!
Sáng hôm sau tôi thức dậy, rửa mặt, thay quần áo rồi như thường ngày, mở cửa phòng ngủ.
Nhưng cửa vừa mở ra tôi đã chết sững tại chỗ.
Mạc Hoài ngồi xổm trước cửa. Sắc mặt cậu tái nhợt, tóc tai bù xù, vành mắt thâm đen rõ ràng, chậm chạp ngước mắt nhìn tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







