Mỗi người đều sẽ có những nhân cách khác nhau trong người.
Như lúc ở bên người yêu là một kiểu, mà ở bên bạn thân là một kiểu khác, còn khi ở một mình thì sẽ hoàn toàn bộc lộ con người thật.
Về phần tôi, khi ở một mình, thích nhất là kéo rèm kín, bật đèn xanh tím, chỉnh âm nhạc ồn nhất, sau đó mặc vào chiếc váy sexy nhất trong tủ, tay cầm ly rượu, thoải mái lắc lư theo điệu nhạc.
Suốt những năm qua, phải sống chung với một đứa trẻ khiến tôi ức chế đến phát điên, ngay cả ngủ cũng không dám mặc váy hai dây.
Mạc Hoài tới gần, kéo tôi vào lòng cậu, cằm cậu cứ thế cọ vào cổ tôi, giọng cậu rất thấp, gần như thì thầm bên tai tôi: "Nhớ chị."
"Nhớ cũng không thể cứ như vậy mà chạy về nhà chứ? Ở ký túc xá thời đại học là một trải nghiệm rất đáng giá, bỏ lỡ rồi cậu sẽ hối hận cả đời đấy!" Tôi sốt ruột nói: "Mạc Hoài, cậu không thể cứ bám lấy nhà như vậy, như thế là rất không có tiền đồ!"
"Ừ, em không có tiền đồ." Mạc Hoài đặt tay lên vai tôi, cúi đầu nhìn tôi: "Đi, cách ăn mặc của chị bây giờ rất đẹp."
Hai má tôi đột nhiên nóng lên.
Tôi... vậy mà lại bị một thằng nhóc khen đến đỏ mặt.
Người không có tiền đồ, hình như chính là tôi!
……..
Sau đó, tôi lại phải tiếp tục những ngày tháng cùng Mạc Hoài ngủ chung một giường.
Là người lớn, tôi tất nhiên hiểu rõ chuyện này là cực kỳ không ổn.
Để tránh Mạc Hoài, khi thì tôi giả vờ xem phim rồi ngủ luôn trên sofa, lúc thì thừa dịp cậu ấy còn chưa về nhà, tranh thủ trốn vào phòng khoá trái cửa.
Nhưng mà trăm tính ngàn tính, tôi lại không tính tới Mạc Hoài lại có chìa khoá phòng tôi.
Ba giờ sáng, cậu ấy giống như bóng ma đến bên giường tôi.
Không còn cách nào khác, tôi đành tìm Kỳ Huân để kể khổ.
Kỳ Huân là bạn thân nhất của tôi, ly hôn đã nhiều năm, con cái được giao cho chồng cũ nuôi. Mỗi lần tụ họp, đều là cô ấy chửi chồng cũ, còn tôi làm nhảm chuyện nhà, sau đó hai đứa ôm nhau khóc một trận.
Nếu tôi là kiểu người cực kỳ không có giới hạn thì Kỳ Huân chính là kiểu ngược lại. Trông cô ấy nóng nảy vậy thôi, nhưng thật ra là người rất bảo thủ. Việc ly hôn đã là chuyện táo bạo nhất mà cô ấy từng làm, hơn nữa còn là do bị chồng cũ đá.
Quả nhiên, nghe xong chuyện của tôi, Kỳ Huân lập tức đập bàn, nổi giận mắng: "Bà không thể cứ nuông chiều cậu ta như vậy được! Nếu không sẽ khiến cậu ta trở thành một đứa trẻ to xác đó! Lần sau cậu ta còn dám trèo lên giường bà, bà cứ thẳng tay tát cậu ta một cái cho tôi!"
Tát một cái ư?
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt trắng nõn của Mạc Hoài, lòng bàn tay rục rịch.
Nhưng khi tôi giơ tay lên, cổ tay lại bị cậu ấy nắm gọn một cách dễ dàng.
Mạc Hoài kéo tay tôi áp lên má cậu, cúi hỏi: "Tối nay kể chuyện gì trước khi ngủ đây?"
Mặt thằng nhóc này có cảm giác mềm mại, trơn nhẵn.
Tôi nhanh chóng rút tay về: "Mạc Hoài, cậu đã là sinh viên đại học rồi, cũng nên trưởng thành một chút đi."
Mạc Hoài nghiêng người đến gần, hạ thấp giọng: "Chị cảm thấy em chưa đủ trưởng thành sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










