Không thể nào, Mạc Trầm nhất định thật lòng yêu tôi.
Lẽ ra tôi nên lập tức lớn tiếng hét lên câu này.
Lẽ ra tôi nên phản bác Mạc Hoài kịch liệt, cãi nhau với cậu, làm loạn với cậu.
Nhưng tôi sững sờ hồi lâu, một chữ cũng chẳng thốt nổi.
Vọng Thư... Vọng Thư.
Mạc Trầm luôn thích dùng chất giọng dịu dàng gọi tên tôi.
Thâm tình như vậy, bao hàm tình yêu như vậy.
Nhưng thì ra, người đàn ông mà tôi nghĩ yêu tôi nhất trên thế gian này, người mà anh ấy yêu nhất lại không phải tôi.
Tôi đứng dậy, cầm lấy di ảnh của Mạc Trầm, dùng sức, ném mạnh xuống đất.
“Chị làm gì vậy?” Mạc Hoài nắm chặt tay tôi.
“Phát điên chứ gì.” Tôi mỉm cười, giẫm chân lên di ảnh.
“Ông ấy đối với chị không phải một chút tình cảm cũng không có.” Mạc Hoài dĩ nhiên là đứng về phía bố cậu.
“Một chút?” Tôi lạnh lùng nhìn cậu ấy: “Ai cần chút tình cảm đó?”
Tôi tháo chiếc nhẫn đã đeo nhiều năm, mạnh tay ném thẳng vào thùng rác. Sau đó, tôi lục tung mọi ngăn tủ tìm những bức ảnh chung của tôi và Mạc Trầm, xé từng tấm, từng tấm một.
Khi xé đến tấm cuối cùng, tôi rốt cuộc không còn sức để xé nữa, chậm rãi ngồi bệt xuống, nước mắt rơi lên những tấm ảnh vụn.
Lúc đó, có một bàn chậm rãi vươn tới, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Tôi ngẩng đầu, chạm ánh mắt lo lắng của Mạc Hoài, nhưng ngay giây sau tôi đã bất ngờ đẩy mạnh cậu ra.
“Cho nên, từ hôm nay trở đi, chúng ta, chấm dứt đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


