“Được, vậy em sẽ chết cùng chị.” Thanh âm Mạc Hoài nhất thời nhẹ bẫng: “Lúc trước chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, giờ chị lại muốn bỏ em lại? Em không định vi phạm hợp đồng đâu."
Ánh mắt Mạc Hoài trở nên rất tối, như một cái hố sâu không thấy đáy, cuối cùng, khóe môi cậu chậm rãi nhếch lên, cười lạnh: "Chị cho rằng chị không phải là bóng đèn?"
Tôi nhíu mày: "Cậu có ý gì?"
Mạc Hoài hiếm khi có nét mặt lạnh băng: "Người chết như đèn tắt, chết chính là chết, hoàn toàn biến mất, kết thúc, căn bản không tồn tại cái gì gọi là âm phủ. Cho dù nó thật sự tồn tại, thì chị dựa vào cái gì cho rằng bố em nhất định sẽ ở bên kia chờ chị? Dì ơi, chị quên rồi à? Ông ấy còn có một người vợ đã mất.”
Tôi đứng ngây ra tại chỗ.
Trong lúc bất chợt, quên mất mọi ngôn ngữ.
“Doãn Vọng Thư.” Mạc Hoài dùng giọng nói cực kỳ dịu dàng gọi tên tôi.
"Sao vậy?" Tôi giật mình hỏi.
"Trùng hợp thật." Cậu mang theo nụ cười tàn nhẫn tôi chưa từng thấy qua: "Mẹ của em, tên là Lâm Vọng Thư."
Thời gian như dừng lại ngay lúc đó.
Đầu ngón tay tôi rịn mồ hôi lạnh.
Cả thế giới cũng như đang rung chuyển. Từ trên cao, có tầng mây mù ùn ùn kéo tới, đè xuống người tôi, muốn nghiền nát tôi.
Tôi nghe thấy chính mình đang cố dùng giọng điệu thoải mái chống đỡ: "Vậy thì sao?"
Mạc Hoài giống như thể đang tuyên án tử hình, bình tĩnh mà chắc chắn trả lời: “Đó chính là lý do bố em chọn chị.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


