Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ánh Sáng Duy Nhất Của Ác Ma Chương 15: Phòng ngừa vẫn hơn

Cài Đặt

Chương 15: Phòng ngừa vẫn hơn

May mà tôi kịp thời phanh xe lại, không đã để lộ quá khứ tình trường của mình.

“Hồi cấp hai thế nào?” Mạc Hoài châm chọc hỏi.

“Hồi cấp hai tôi chính là hoa khôi trong sáng nổi tiếng nhất trong trường.” Tôi vén tóc.

“Ồ? Không phải là đại tỷ đầu gấu sao?” Mạc Hoài mỉm cười.

Ách, hóa ra thằng nhóc này quả thật có nghe tôi kể chuyện trước khi ngủ.

...

Đến ngày sinh nhật của Mạc Hoài, cuối cùng tôi cũng gặp được bạn học nữ trong truyền thuyết.

Cô bé có đôi mắt to tròn, tóc ngắn ngang tai, toát lên vẻ rực rỡ đầy sức sống.

Quan trọng nhất là, vừa gặp, cô bé đã nắm lấy tay tôi, tươi cười ngọt ngào: “Chào chị, trông chị xinh đẹp quá! Nếu chị mặc đồng phục đến trường cùng bọn em, chú bảo vệ chắc chắn sẽ không chặn lại đâu!”

Ngay lập tức, tôi quyết định phải để cho Mạc Hoài cưới cô bé này.

Sau bữa cơm vui vẻ, tiễn cô bạn đáng yêu ra về, tôi hài lòng nói: “Thật là một cô gái tốt.”

Mạc Hoài cảnh cáo tôi: "Đừng có mà phát điên, em đã nói rồi, chỉ là bạn học bình thường thôi.”

Tôi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Cậu bị mù à? Con gái người ta rõ ràng là đang thích thầm cậu!”

Mạc Hoài vẻ mặt bình thản: “Đó là chuyện của bạn ấy, không liên quan gì đến em. Sau này em cũng sẽ không dây dưa gì thêm với bạn ấy nữa, tránh gây hiểu lầm phiền phức cho cả đôi bên.”

Nhiệt tình của tôi trong nháy mắt bị dập tắt: “Mạc Hoài, cậu đúng là kiểu con trai mà các cô gái trẻ đều phải gặp thời thanh xuân. Đẹp trai, mê người, nhưng lòng lang dạ sói.”

Mạc Hoài nhếch môi: "Chị cảm thấy em mê người à?"

Tôi trừng mắt nhìn cậu: "Điểm chính là lòng lang dạ sói!"

Mạc Hoài không cho là đúng: "Em chỉ là không thích bạn ấy thôi. Nếu bây giờ cũng có người đang yêu thầm chị, chị sẽ vô điều kiện đáp lại đối phương không?"

Tôi: "Ngại quá, chị đây đã có Mạc Trầm rồi."

Mạc Hoài lạnh lùng nhắc nhở: "Ông ấy đã chết được 5 năm rồi."

Tôi thẹn quá hóa giận: "Chết cũng là bố cậu, đồ bất hiếu!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc