Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ưm, ngươi nói xem, nhà ta cũng chẳng thiếu tiền, ta lại còn có một tỷ tỷ, cũng không cần ta phải lo lắng nhiều, nhất thời ta cũng chưa nghĩ ra sau này phải làm gì.” Thẩm Thi Duyệt suy nghĩ một lát rồi nói.
“Thật ngưỡng mộ ngươi còn có một tỷ tỷ giúp đỡ.” Cố Thanh Huyền hâm mộ nhìn Thẩm Thi Duyệt.
“Ôi chao, việc này có gì đáng ngưỡng mộ chứ? Ngươi nếu thực sự muốn có một tỷ tỷ, cứ coi ta là tỷ tỷ của ngươi đi!” Thẩm Thi Duyệt cười hì hì nói.
“Không cần!” Cố Thanh Huyền nhìn mặt mày Thẩm Thi Duyệt hớn hở, từ chối.
“Vì sao không cần?” Thẩm Thi Duyệt buồn bực.
“Ngươi ngây ngô như vậy, sao làm tỷ tỷ ta được? Làm muội muội ta còn tạm.” Cố Thanh Huyền chê bai Thẩm Thi Duyệt.
“Dựa vào đâu mà là muội muội? Rõ ràng ta sinh ra sớm hơn ngươi!” Thẩm Thi Duyệt không phục.
“Chỉ sớm hơn hai ngày thôi, thật khó cho ngươi còn nhớ!” Cố Thanh Huyền nhìn Thẩm Thi Duyệt bĩu môi.
“Hừ, sớm hai ngày cũng là sớm, ta nhất định phải là tỷ tỷ, nếu không, ta sẽ bóp chết ngươi!” Thẩm Thi Duyệt nắm lấy vai Cố Thanh Huyền, làm bộ muốn bóp cổ nàng.
“Còn bảo không ngây ngô? Ngươi xem ngươi kìa!” Cố Thanh Huyền quay đầu, cười nói với Thẩm Thi Duyệt.
“Chẳng phải bị ngươi ép sao, nói, có thừa nhận ta là tỷ tỷ không?” Thẩm Thi Duyệt lay cổ Cố Thanh Huyền.
“Không, thừa, nhận!” Cố Thanh Huyền kéo dài giọng nói.
“Tốt lắm! Xem ta có bóp chết ngươi không!” Thẩm Thi Duyệt dùng sức cả hai tay.
“Cố tỷ tỷ, ta lại gặp ác mộng…” Ở cửa phòng, Mộ Nghiên Thước mở to mắt nói.
“Hai người đang làm gì vậy?” Mộ Nghiên Thước chỉ vào Cố Thanh Huyền và Thẩm Thi Duyệt hỏi.
“Xem ngươi làm trò hay chưa, khiến người ta hiểu lầm rồi kìa?” Cố Thanh Huyền đẩy đầu Thẩm Thi Duyệt.
“Nhóc thối, có cái kiểu bám người như ngươi không hả?” Thẩm Thi Duyệt buông cổ nàng ra, bực bội nói.
“Cố tỷ tỷ~” Mộ Nghiên Thước đáng thương kêu.
“Thôi được rồi, đừng bắt nạt y nữa, bắt nạt nữa y sẽ khóc đó.” Cố Thanh Huyền đẩy Thẩm Thi Duyệt một cái.
“Hứ, nói như ta thích bắt nạt người lắm vậy!” Thẩm Thi Duyệt bĩu môi.
“Thôi nào, đừng giở tính trẻ con nữa, nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải lên đường.” Cố Thanh Huyền nói với Thẩm Thi Duyệt.
“Biết rồi, bà quản gia!” Thẩm Thi Duyệt lườm Cố Thanh Huyền một cái.
“Cố tỷ tỷ, ban nãy ta không cố ý đâu, ta chỉ là quá sợ hãi.” Mộ Nghiên Thước tủi thân giải thích.
“Ta biết!” Cố Thanh Huyền gật đầu.
“Đã khuya rồi, Cố tỷ tỷ không về phòng mình ngủ, sao còn ở cùng Thẩm tỷ tỷ?” Mộ Nghiên Thước có chút tò mò.
“Ta chỉ có chút chuyện muốn bàn với Thẩm tỷ tỷ của ngươi, ta cứ tưởng ngươi đã ngủ say rồi, không ngờ lại bị ác mộng đánh thức.” Cố Thanh Huyền cười nói.
“Cố tỷ tỷ, tỷ có thấy ta vô dụng không, lớn như vậy rồi mà vẫn bị ác mộng làm tỉnh giấc?” Mộ Nghiên Thước dựa vào lòng Cố Thanh Huyền hỏi.
“Không đâu, ác mộng không phải là đặc quyền của trẻ con.” Cố Thanh Huyền cười nói.
“Cố tỷ tỷ, tỷ thật tốt!” Mộ Nghiên Thước đỏ mặt nói.
“Đa tạ! Kỳ thực, Thẩm tỷ tỷ của ngươi cũng không tệ, nàng chỉ là miệng lưỡi không tha người, nhưng ở chung lâu rồi, ngươi sẽ thấy nàng đối đãi với bằng hữu thật sự rất tốt.” Cố Thanh Huyền nhân cơ hội nói tốt cho Thẩm Thi Duyệt.
“Nhưng hình như tỷ ấy không thích ta chút nào!” Mộ Nghiên Thước nhìn Cố Thanh Huyền nói.
“Không ai vừa bắt đầu đã được mọi người yêu thích đâu, ngươi đừng thấy giờ ta và Thẩm tỷ tỷ của ngươi thân thiết, lúc mới quen, nàng còn ỷ mình cao hơn ta, đẩy ta ngã xuống đất đấy.” Cố Thanh Huyền cười nhớ lại.
“A? Sao lại thế?” Mộ Nghiên Thước kinh ngạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








