Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ánh Sáng Ấm Áp Như Thuở Ban Đầu Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

“Không sao!” Cố Thanh Huyền nắm lấy tay Thẩm Thi Duyệt nói.

Đợi Cố Thanh Huyền kéo tay Thẩm Thi Duyệt còn đang tức tối bước vào khách điếm, nàng vô tình nhìn thấy người bị tiểu nhị nói là ăn quỵt nợ.

“Sư phụ?” Trong lòng Cố Thanh Huyền lộp bộp một cái.

Kiếp trước khi Cố Thanh Huyền gặp Sở Nhạc Dao, tình cảnh còn tệ hại hơn bây giờ, lúc ấy nhìn thấy Sở Nhạc Dao bị người ta đấm đá, toàn thân dơ dáy bẩn thỉu, sau khi động lòng trắc ẩn, nàng không chỉ thay đối phương trả hết nợ, mà còn đưa đối phương vào khách điếm tắm rửa sạch sẽ.

Đợi đến khi Sở Nhạc Dao tỉnh rượu, vốn không quen mắc nợ ân tình nên bà bắt đầu dạy võ công cho nàng. Chỉ là Sở Nhạc Dao khi ấy vì cái chết của Tô Hồng Huyên mà tinh thần đã hoàn toàn suy sụp, nên võ công dạy cũng lung tung rối loạn, may mà đối với nội công tâm pháp thì vẫn chưa quên hết.

“Tiểu nhị tỷ, bà ấy nợ các ngươi bao nhiêu tiền? Ta thay bà ấy trả.” Cố Thanh Huyền tỉnh khỏi hồi ức, hỏi tiểu nhị đứng ở cửa.

“Năm lượng bạc!” Tiểu nhị nói.

“Được!” Cố Thanh Huyền đưa tay từ trong lòng lấy ra năm lượng bạc, chuẩn bị đưa cho tiểu nhị.

“Chà, ngươi tiền nhiều đến mức nóng tay à? Sao lại phải trả tiền cho loại tửu quỷ này?” Thẩm Thi Duyệt kéo tay Cố Thanh Huyền nói.

“Thi Duyệt, chuyện này ngươi đừng quản, ta tự có lý lẽ của mình.” Cố Thanh Huyền nói với Thẩm Thi Duyệt.

"Ngươi có lý lẽ gì? Ngươi đang làm chuyện ngu ngốc đấy!” Thẩm Thi Duyệt nói, nhưng cũng không cản Cố Thanh Huyền nữa.

Sau khi Cố Thanh Huyền trả xong tiền rượu cho Sở Nhạc Dao, nàng bảo Thẩm Thi Duyệt và Mộ Nghiên Thước vào khách điếm trước, còn nàng tự mình đỡ Sở Nhạc Dao đang say khướt, trực tiếp thuê một căn phòng.

Kiếp trước tuy là Cố Thanh Huyền động lòng trắc ẩn giúp Sở Nhạc Dao trước, nhưng sau này Sở Nhạc Dao trong điều kiện bản thân không được tốt, vẫn giúp Cố Thanh Huyền rất nhiều. Kiếp trước nếu không nhờ Sở Nhạc Dao ở giữa xoay xở, e rằng Cố Thanh Huyền đã sớm chết trong sự mai phục của kẻ khác rồi, đâu còn đợi đến lúc nàng bất ngờ qua đời?

Nhớ lại sau khi mình chết, nhìn ánh mắt trống rỗng của Sở Nhạc Dao, Cố Thanh Huyền thấy rất không đành lòng.

Kiếp trước vì Sở Nhạc Dao với sư công Tô Hồng Huyên có hiểu lầm, đến khi Tô Hồng Huyên mất mới tìm được tung tích của ông, đã khiến Sở Nhạc Dao tiều tụy rồi, cho nên cái chết của nàng càng khiến Sở Nhạc Dao không còn lưu luyến gì đối với nhân gian nữa.

Nhắc đến Tô Hồng Huyên, Cố Thanh Huyền chợt nhớ ra một chuyện, điều này kiếp trước sau này nàng mới biết, hóa ra sư công và dượng của nàng là bằng hữu thân thiết, hàng năm sư công đều đến Lạc Dương để hội ngộ cùng dượng của nàng.

“Nếu may mắn, biết đâu ta có thể giúp sư phụ sớm tìm thấy sư công!” Nàng thầm nghĩ.

Ngày hôm sau, Cố Thanh Huyền bị Sở Nhạc Dao lay tỉnh.

“Sư phụ~” Cố Thanh Huyền dụi mắt, vô thức gọi một cách thân mật.

“Sư phụ? Ta không nhớ là đã nhận ngươi làm đồ đệ?” Sở Nhạc Dao cười nói.

“Xin lỗi, vừa rồi là vãn bối đường đột rồi!” Cố Thanh Huyền dụi mắt, cười nói.

“Không sao, đêm qua là ngươi chăm sóc ta sao?” Sở Nhạc Dao nhìn xuống giường mình đang nằm hỏi.

“Vâng, tiền bối có vài nét tương đồng với một cố nhân của vãn bối.” Cố Thanh Huyền cười giải thích.

“Ồ, cố nhân của ngươi cũng nghèo túng như ta vậy sao?” Sở Nhạc Dao cười hỏi.

“Còn thê thảm hơn cả tiền bối.” Cố Thanh Huyền lắc đầu.

“Ồ, trên đời này lại còn có người còn không chí tiến thủ hơn cả ta sao?” Sở Nhạc Dao kinh ngạc nói.

Đối với sự tự mình phun tào của Sở Nhạc Dao, Cố Thanh Huyền chỉ mỉm cười. Bởi vì hiểu rõ nguyên nhân bà không có chí tiến thủ, cho nên nàng không nói nhiều.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc