Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ánh Sáng Ấm Áp Như Thuở Ban Đầu Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Đối với việc trọng sinh trở về bảy năm trước, trong lòng Cố Thanh Huyền mừng rỡ hơn cả kinh ngạc.

“Thanh Huyền, con đang nghĩ gì thế?” Cố Vận Thư nhìn Cố Thanh Huyền đang thẫn thờ hỏi.

“Không có gì, mẫu thân vừa nói đến đâu rồi ạ?” Cố Thanh Huyền cười hỏi.

“Ôi, thôi đi. Nếu con thực sự không có hứng thú với việc kế thừa gia nghiệp, không biết những thứ này cũng chẳng sao!” Cố Vận Thư đặt sách xuống, thở dài nói.

“Mẫu thân, trước kia là Thanh Huyền ngu dại, con xin mẫu thân hãy tiếp tục dạy bảo!” Cố Thanh Huyền đứng dậy hành lễ với Cố Vận Thư.

“Ơ? Trước kia chẳng phải con không kiên nhẫn nghe những lời này sao? Đổi tính từ khi nào vậy?” Cố Vận Thư kinh ngạc.

“Trong cơn bệnh mê man bất tỉnh, con đã nghĩ thông suốt nhiều chuyện. Trước đây là Thanh Huyền không hiểu chuyện, gia nghiệp sao có thể giao vào tay người ngoài?” Cố Thanh Huyền trầm giọng nói.

“Tốt, tốt! Có được tấm lòng này của con là đủ rồi!” Cố Vận Thư lộ vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

Sau khi trọng sinh, Cố Thanh Huyền đã suy nghĩ rất nhiều về những chuyện kiếp trước. Dù kiếp trước có kẻ mang lòng quỷ quyệt cố tình bày mưu hãm hại, nhưng xét đến cùng, vẫn là do nàng quá đỗi lười nhác, đã để cho bọn chúng có cơ hội thừa cơ đục nước béo cò. Nhớ lại những tháng ngày sau khi mẫu thân qua đời, nàng siết chặt nắm tay.

Hôm nay, Cố Thanh Huyền đang luyện chữ trong thư phòng thì hạ nhân trong phủ báo với nàng rằng Mộ Nghiên Thước mang theo gã sai vặt đến tìm nàng để xin lỗi.

“Mộ Nghiên Thước sao?” Nàng có chút ngạc nhiên.

Nhưng nghĩ lại thì nàng liền hiểu rõ, nói ra thì việc nàng đổ bệnh nặng một trận cũng có chút liên quan đến y.

“Cố tỷ tỷ, ta xin lỗi!” Mộ Nghiên Thước lộ vẻ mặt đầy hối lỗi.

“Không sao!” Cố Thanh Huyền nhìn Mộ Nghiên Thước với sắc mặt hồng hào, mỉm cười nói.

“Cố tỷ tỷ, tỷ tha thứ cho ta rồi sao?” Mộ Nghiên Thước mừng rỡ ra mặt.

“Ừm!” Cố Thanh Huyền cười gật đầu.

“Ta đã nói mà, Cố tỷ tỷ tốt bụng như vậy, nhất định sẽ không giận ta đâu.” Mộ Nghiên Thước cười híp mắt nói.

“Ai bảo với ngươi là ta giận?” Cố Thanh Huyền hỏi một cách thản nhiên.

“Khải Nguyên nói.” Mộ Nghiên Thước trả lời không hề che giấu.

“Chu Khải Nguyên?” Cố Thanh Huyền hỏi.

“Ừm!” Mộ Nghiên Thước gật đầu.

Cố Thanh Huyền kiếp trước dù biết trong đám bạn cùng trang lứa với Mộ Nghiên Thước, có rất nhiều người cố ý cô lập Mộ Nghiên Thước mập mạp, nhưng vì cách biệt ba tuổi nên nàng cũng không tiện can thiệp vào chuyện giữa bọn họ. Giờ đây nghe thấy lời nói nhỏ của Mộ Nghiên Thước, cảm nhận được nỗi buồn trong lòng y, nhất thời, nàng không khỏi bắt đầu tự vấn hành vi năm xưa của mình liệu có thỏa đáng không?

“Cố tỷ tỷ, sau này ta có thể đến tìm tỷ chơi không?” Mộ Nghiên Thước nhìn Cố Thanh Huyền đang trầm tư, đột nhiên thận trọng hỏi.

“Đương nhiên là có thể!” Cố Thanh Huyền hoàn hồn, cười nói.

“Thực ra ta rất thích Cố tỷ tỷ, trước kia hay lén nhìn các tỷ chơi.” Mộ Nghiên Thước ngượng ngùng nói.

“Ta biết, bằng không làm sao ta có thể vừa vặn đỡ được ngươi khi ngươi ngã từ trên cây xuống.” Cố Thanh Huyền cười nói.

“A?” Mộ Nghiên Thước lấy tay che miệng kinh ngạc.

“Sau này, muốn tìm ta chơi, đừng trèo cây nữa.” Cố Thanh Huyền xoa mái tóc lông xù của Mộ Nghiên Thước, cười nói.

“Được!” Mộ Nghiên Thước nhìn vẻ mặt dịu dàng của Cố Thanh Huyền, mặt mày hớn hở nói.

Sau khi tiễn Mộ Nghiên Thước đi, Cố Thanh Huyền lại rơi vào trầm tư.

Chu Khải Nguyên, nhi tử của Chu sư gia ở phủ nha, kiếp trước chính là hắn ta đã nói với Cố Thanh Huyền rằng Mộ Nghiên Thước đã thích người khác, nên khi Mộ Nghiên Thước đến tìm nàng, Cố Thanh Huyền đã hất tay y ra. Cố Thanh Huyền tự cho rằng nàng đã thành toàn cho Mộ Nghiên Thước, nhưng rốt cuộc, nàng lại hại y uất ức mà chết.

Kể từ khi Cố Thanh Huyền đồng ý cho Mộ Nghiên Thước đến phủ tìm mình, y cách dăm ba bữa lại đến tìm nàng, nhưng phần lớn là Mộ Nghiên Thước nói, nàng nghe, đôi khi nàng luyện chữ, Mộ Nghiên Thước còn ở bên cạnh giúp mài mực.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc