Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Là diễn viên múa. Hồi còn nhỏ cậu có xem qua vở vũ kịch “Hoa Mộc Lan” rất hot hồi ấy không? Cứ đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè là TV lại chiếu ấy? Cô ấy đóng vai nữ chính.”
Nghe tiếng hai người bạn học ngồi bàn trên rì rầm thảo luận đáp án đề thi Toán, Tống Toa Toa cũng không còn tâm tình làm bài tập. Bụng đói kêu rột rột, đoán chừng cô chủ nhiệm sẽ không đến, cô lấy thức ăn trong hộc bàn ra, cắm ống hút uống ừng ực mấy ngụm sữa đậu phộng.
“Bánh bao nhân trứng nè, ăn không?” Cô chọc chọc Doãn Điềm.
“Ăn!”
“Giờ Vật lý hồi chiều học gì thế? Cho tớ mượn tập xem với.”
“Nè.”
Hai người tựa vào bàn, một người ăn bánh bao nhân trứng, một người xem vở ghi chép môn Vật lý.
Bánh bao nhân trứng bán trong siêu thị của trường ăn rất ngon, hương thơm ngọt ngào ngập đầy vị sữa. Tống Toa Toa ăn xong lại thò tay vào hộc bàn lấy thêm một cái, nhẹ nhàng mở bao giấy, phát ra âm thanh sột soạt.
Nữ sinh Chương Kế Diễm ngồi ở bàn dưới vừa nghe thấy âm thanh kia liền nhíu mày, lập tức không vui, gõ bút xuống bàn lạnh lùng nói: “Hai người có thể yên tĩnh chút không? Giờ tự học mà ăn cái gì, có để người ta học không hả?”
Tống Toa Toa hơi sửng sốt, vội vàng đem bánh bao nhân trứng nhét lại vào hộc bàn, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”
Doãn Điềm lại là người không dễ chọc, cô quay đầu trừng mắt nhìn Chương Kế Diễm: “Cậu dữ dằn như vậy làm gì? Ăn thuốc nổ à? Hay là thi rớt nên trút giận khắp nơi?”
“Cậu mới thi rớt!” Chương Kế Diễm thở phì phì, mắt trợn trắng, quăng luôn quyển sách Vật lý xuống bàn, âm thanh rất lớn khiến cả phòng học lập tức yên tĩnh.
Doãn Điềm còn định nói tiếp đã bị Tống Toa Toa giật nhẹ tay áo, ý bảo cô bỏ qua đi, lỡ như giáo viên đến thì lại phiền.
Doãn Điềm hừ một tiếng mới xoay người lên. Chương Kế Diễm cũng không nói nữa, phòng học lại từ từ vang lên tiếng thảo luận rì rầm.
Tiết tự học buổi tối kéo dài đến 9 giờ rưỡi mới tan. Tống Toa Toa thu thập sách vở, cùng Doãn Điềm về ký túc xá. Các cô không chỉ là bạn ngồi cạnh trong lớp, mà còn là bạn cùng phòng.
Hai người vừa xuống cầu thang vừa thảo luận có nên gội đầu buổi tối hay không, Hạ Tử và Giang Văn Hiểu cũng tụ tập lại, bốn người trò chuyện ríu rít rất náo nhiệt. Không như những nữ sinh khác ở ký túc xá thường hay mâu thuẫn, bốn cô gái này ở chung lại rất hoà thuận.
“Bé ngốc, vở kịch múa của cậu xem hay không?” Hạ Tử khoác cổ Tống Toa Toa, không chút khách khí quăng cặp sách của mình lên vai cô.
Hạ Tử và Tống Toa Toa là bạn từ thời thơ ấu, hai bên gia đình cũng quen biết nhau, hai người rất có duyên phận, kỳ thi lên cấp ba cũng được xếp vào chung một lớp.
Nhắc tới kịch múa, Tống Toa Toa liền lên tinh thần, vừa cầm lấy quai đeo cặp sách của Hạ Tử vừa hớn hở khen ngợi nữ thần của cô một lần, bong bóng trái tim bay đầy trời.
“Đáng tiếc các cậu không được trực tiếp xem, nữ thần của tớ eo thật mềm, tớ thật hoài nghi cô ấy không có xương! Còn cú xoay ba mươi sáu vòng ở đoạn cuối tớ phục sát đất, khi nào tớ mới có thể nhảy được như cô ấy đây!”
Ngay lúc đang mê say kể chuyện, Tống Toa Toa đột nhiên nhớ tới một sự kiện: “Hỏng rồi, quên cầm theo bánh bao nhân trứng rồi, tớ còn chưa có ăn tối!”
“Trong ký túc xá tớ còn đồ ăn vặt, cậu muốn ăn không?” Hạ Tử hỏi.
“Không cần, tớ thích ăn bánh bao nhân trứng cơ.” Nói xong cô liền nhét hai cái cặp sách vào lòng Hạ Tử rồi xoay người chạy lên cầu thang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
