Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ánh Nắng Trong Tôi Chương 1: Hồi Ức Mùa Hạ

Cài Đặt

Chương 1: Hồi Ức Mùa Hạ

Tháng năm ấy, bầu trời mang một màu xanh rất lạ — không phải màu xanh chói chang của nắng gắt, cũng chẳng phải màu âm u sau cơn mưa, mà là một thứ xanh trong veo, dịu dàng như những ngày tháng ngây thơ không gợn chút lo toan.

Tiếng ve kêu râm ran trên những vòm phượng già, như thể đang kể lại một câu chuyện xưa cũ — về một mùa hè của những kỷ niệm dịu ngọt, nơi mọi điều đều nhẹ nhàng như gió lướt qua tán lá. Ở góc sân trường tiểu học nhỏ bé, dưới bóng cây phượng che mát, có hai cô bé thường ngồi cạnh nhau. Có lúc, các em chia nhau một que kem lạnh. Có lúc, chỉ ngồi im lặng, nhìn trời mây bồng bềnh trôi — không nói một lời, nhưng lòng lại ấm.

Lâm Hạ Vy của năm đó là một cô học trò luôn đứng đầu lớp. Tóc dài buộc gọn, áo trắng tinh tươm, dáng ngồi thẳng tắp. Khuôn mặt cô không có nhiều biểu cảm, ánh mắt lại sâu hơn bạn bè đồng trang lứa. Cô ít nói, không ồn ào, không thích tụ tập, và luôn giữ một khoảng cách nhất định với thế giới xung quanh.

Trình Khả Du thì trái ngược hoàn toàn. Bé hơn Hạ Vy một tuổi, cô như một làn gió đầu hè — nhẹ nhàng, rộn ràng và vô cùng hồn nhiên. Cô không học giỏi, hay viết sai chính tả, phát âm ngọng nghịu, hậu đậu đến mức hay quên vở, đánh rơi bút. Nhưng đôi mắt của cô thì lúc nào cũng sáng như có cả bầu trời nắng bên trong, còn nụ cười thì rạng rỡ như ánh mặt trời chiếu qua kẽ lá.

“Vy Vy ơi, hôm nay cậu lại được điểm mười nữa rồi hả?” — Khả Du chạy đến, tay ôm cặp sách to đùng, hai mắt sáng rỡ niềm vui.

Hạ Vy chỉ gật đầu, không nói nhiều. Nhưng khoé môi khẽ cong lên. Dù không dễ dàng bộc lộ cảm xúc, cô vẫn không giấu nổi sự dịu dàng trong ánh mắt mỗi khi nhìn Khả Du.

Khả Du giống như chiếc đuôi nhỏ cứ líu ríu chạy theo Hạ Vy mỗi ngày. Cô vụng về, ngốc nghếch, nhưng luôn thật thà và dễ mến. Khi các bạn khác trong lớp cười chê vì cô đọc sai, viết sai, chính Hạ Vy là người duy nhất không cười — cô chỉ lặng lẽ nhặt cuốn vở Khả Du đánh rơi, đặt lại ngay ngắn mà không một lời trách móc.

Có một ngày, dưới gốc phượng già, có một cuộc trêu chọc khiến Khả Du suýt khóc.

“Mày ngu quá, chữ này cũng không biết đọc à?” — một bạn nam giật quyển vở của Khả Du, giơ cao khỏi tầm với. Cô bé nhảy lên với lấy nhưng không được, khuôn mặt đã bắt đầu ửng đỏ, mắt ngân ngấn nước.

Những tiếng cười vang lên quanh sân trường. Nhưng rồi, tất cả im bặt khi Hạ Vy xuất hiện.

Cô không lớn tiếng. Cũng không giận dữ. Chỉ tiến đến, ánh mắt trầm tĩnh mà nghiêm nghị.

“Trả lại.” — cô nói, giọng không to nhưng đầy uy lực.

Không ai dám cãi lại. Không ai từng thấy cô nổi giận, nhưng cũng chẳng ai dám chọc giận cô. Là con gái của giáo viên trong trường, lại luôn đứng đầu lớp, Hạ Vy mang theo một khí chất khiến người khác nể phục dù tuổi còn nhỏ.

Sau khi lấy lại cuốn vở, cô không trách móc ai. Chỉ nắm tay Khả Du kéo ra chỗ cây phượng quen thuộc, nhẹ nhàng phủi vết bụi bám trên váy cô bạn.

“Không sao đâu.” — giọng cô nhỏ, nhưng vô cùng dịu dàng.

Khả Du ngẩng đầu. Lần đầu tiên, cô nhìn Hạ Vy không chỉ bằng ánh mắt ngưỡng mộ như mọi khi. Có một thứ gì đó rất lạ, như vừa nảy mầm trong tim — ấm áp, mơ hồ, và dễ chịu đến lạ.

“Tớ sẽ học giỏi hơn… để không bị chọc nữa.” — Khả Du thì thầm, giọng run như tiếng gió lướt qua tán cây.

Hạ Vy không trả lời. Nhưng từ ngày đó, sau mỗi buổi học, cô đều nán lại cùng Khả Du. Dạy cô những phép tính đơn giản, cùng luyện đọc những đoạn văn khó. Không nói nhiều, chỉ hành động — mà sự quan tâm ấy lại khắc sâu trong lòng người nhận.

Một âm thanh không ai nghe được. Nhưng cô biết… đó là tiếng của lần đầu biết thương một người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc