Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ánh Mắt Lảng Tránh Là Dấu Hiệu Của Trái Tim Rung Động Chương 16.2: Tết Nguyên Đán

Cài Đặt

Chương 16.2: Tết Nguyên Đán

Sau khi thu dọn chiến trường, Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống chủ động đứng lên dọn dẹp, Lăng Nguyệt cũng góp một tay. Anh còn nhắc họ khi rời đi nhớ mang rác ra thùng rác ngoài đường, tránh để lại mùi.

Lời này khiến Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống bật cười.

Lăng Nguyệt khó hiểu nhướn mày: "Sao thế?"

Tiểu Tống và Chu Mỹ Tây liếc nhau một cái, cười nói: "Tụi em cứ tưởng Lăng tổng sẽ nói kiểu như ‘để đấy có dì giúp việc dọn’ cơ."

Chu Mỹ Tây gật đầu. Mấy lời nhờ vả kiểu này thường thấy giữa bạn bè, nên họ không nhịn được mà bật cười.

Lăng Nguyệt cũng cười: "Không được đâu, nhà tôi tuyệt đối không để đồ ăn qua đêm. Tôi sợ gián với chuột."

Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống lại không nhịn được mà bật cười lần nữa.

Cả hai đều có chung suy nghĩ: thì ra Lăng tổng cũng có một mặt rất đời thường như thế.

Trước khi đi, Tiểu Tống xách túi rác lên, Lăng Nguyệt đưa cho Chu Mỹ Tây một túi đồ: "Những thứ này tôi không dùng đến, để trong nhà cũng chỉ hết hạn thôi, hai người cầm về chia nhau đi."

Chu Mỹ Tây vốn hơi ngại, nhưng Tiểu Tống mặt dày đưa tay nhận ngay, còn tò mò hỏi: "Lăng tổng, nước hoa này anh không thử mùi à? Đây là loại đặt riêng mà?"

"Tôi không dùng nước hoa." Lăng Nguyệt nói, "Hai người cứ lấy đi."

Thế là Tiểu Tống vui vẻ ôm chiến lợi phẩm về.

Lên xe, Tiểu Tống chia chác đồ với Chu Mỹ Tây.

Phần lớn đều là đồ dành cho nam, nên gần như tất cả đều rơi vào tay Tiểu Tống.

Chu Mỹ Tây chỉ lấy một chai nước hoa, hai hộp nến thơm và một bộ dưỡng da Chanel. Nước hoa có thể tặng Tô Thuyên, nến thơm thì để vào hai phòng vệ sinh ở nhà, còn bộ dưỡng da thì cô muốn thử xem liệu sản phẩm dưỡng da của tổng tài có gì đặc biệt.

Khi cô ôm đống đồ về nhà, mẹ cô nhìn cô chằm chằm rất lâu.

"Có chuyện gì vậy?" Chu Mỹ Tây đặt chìa khóa xe xuống, đổi giày, khó hiểu hỏi: "Mẹ nhìn gì thế?"

"Mẹ đang xem con là đi hẹn hò với trai hay đi nhặt rác đấy." Mẹ Chu cười, liếc nhìn đống túi đựng quà tặng sang trọng cô để trên đất, "Ở đâu mà nhặt được mấy cái túi xịn thế?"

"Từ nhà sếp con." Chu Mỹ Tây đáp, "Làm thêm giờ giúp sếp bóc quà, mấy cái túi này vứt đi thì phí, mẹ có thể dùng để đi chợ."

Thật ra, thường ngày Chu Mỹ Tây cũng thích dùng túi giấy cứng để đựng bữa sáng hoặc trái cây. Mấy chiếc túi này còn tiện lợi hơn túi đựng cơm hộp nhiều.

"Còn mấy thứ này nữa cũng là sếp con bỏ sao?" Mẹ cô chỉ vào túi đồ có nước hoa và bộ dưỡng da.

"Sếp bảo không dùng tới, thế là con với Tiểu Tống chia nhau." Chu Mỹ Tây lấy ra một hộp nến thơm, đưa cho mẹ ngửi: "Mẹ thích mùi nào? Con tặng mẹ một cái."

Mẹ cô ghé sát ngửi thử: "Cái màu tím này thơm quá."

"Con cũng thích cái màu tím, hay là mẹ lấy cái màu cam đi, mẹ thích ăn cam mà."

Mẹ cô lập tức nghiến răng nhéo má cô: "Thế mà còn bảo mẹ chọn!"

Chu Mỹ Tây cười hì hì, rụt cổ né tránh.

Lúc này, trò chơi mới của công ty đã gấp rút bước vào giai đoạn thử nghiệm nội bộ.

Dù gần Tết, nhưng Lăng Nguyệt lại không quá vội vàng. Dù anh rất muốn phát hành trước năm mới, nhưng nếu game chưa hoàn thiện, ra mắt vội vàng cũng vô ích.

Vì số lượng suất thử nghiệm có hạn, đến vài ngày trước kỳ nghỉ, Chu Mỹ Tây mới nhận được mã mời vào game.

Đây là một trò chơi kinh doanh dễ thương, có tính tương tác và giải trí cao.

Chu Mỹ Tây liên kết game với WeChat, cho phép truy cập danh sách bạn bè và dữ liệu vận động trên điện thoại, sau đó bước vào giao diện game.

Game có tông màu ấm áp, đồ họa đáng yêu, âm nhạc nền cũng rất bắt tai. Cô tạo hình nhân vật của mình thành một cô bé đáng yêu, đặt tên là "Mỹ C".

Chu Mỹ Tây tìm hiểu một lúc về cách chơi.

Hóa ra đây là một trò chơi mở tiệm trà sữa. Người chơi có thể lắc điện thoại để pha trà sữa và bán hàng, bên phải màn hình là bảng xếp hạng bạn bè.

Cô thử lắc điện thoại, một ly trà sữa đã được làm xong. Trợ lý game nhắc cô có thể thiết kế thương hiệu và bao bì riêng cho trà sữa của mình.

Cô tốn cả buổi chiều trang trí tiệm trà sữa, còn dùng iPad vẽ logo thương hiệu riêng. Sau một hồi thao tác, tiền trong game đã âm 100 nghìn do chi phí trang trí, mua máy móc và nguyên liệu.

"Không muốn chơi nữa." Chu Mỹ Tây đặt điện thoại xuống bàn, chán nản, "Cuộc sống đã khổ rồi, vào game cũng phải mắc nợ là sao."

Hơn nữa, tỉ giá còn là 1:1.

"Ít ra trong game không có lãi suất." Tiểu Tống an ủi, "Để em gửi chị ít tiền nhé."

Chu Mỹ Tây chờ câu này nãy giờ.

Hệ thống nhanh chóng hiển thị thông báo nhận tiền từ bạn bè. Cô còn đang cảm thán tính năng này rất tỉ mỉ, kết quả lại thấy Tiểu Tống chỉ gửi cho cô 100 xu.

Chu Mỹ Tây: "… Cậu quên thêm vài số 0 à?"

Tiểu Tống: "Không thích thì trả lại đi, tiền em đâu có rơi từ trên trời xuống. Mỗi ngày doanh thu bị trừ tiền trả nợ ngân hàng, nước, điện, thuê nhà, phí quản lý, đến tay còn chẳng được bao nhiêu, còn phải cày quảng cáo nữa."

Chu Mỹ Tây: "… Sao còn có cả phí quản lý? Càng không muốn chơi nữa."

Trò chơi này chân thực đến đáng sợ.

Tiểu Tống lại xúi giục: "Chị đi xin tiền Lăng tổng đi, anh ấy là đại boss, nhiều tiền lắm."

Chu Mỹ Tây cũng có ý định này.

Người đứng đầu danh sách bạn bè chính là Lăng Nguyệt. ID của anh chỉ là một ký tự hình mặt trăng, tài sản trong game cách biệt rõ rệt với những người khác.

Nhưng làm sao mở miệng xin tiền sếp cũng là một môn nghệ thuật.

Trong nhiệm vụ tân thủ có một yêu cầu là chia sẻ liên kết cho bạn bè, nếu họ nhấn vào thì có thể nhận được 1.000 xu.

Chu Mỹ Tây gửi liên kết cho Lăng Nguyệt.

Lăng Nguyệt nhanh chóng giúp cô nhấn vào, sau đó gửi cho cô một con số "1".

Khi quay lại game nhận phần thưởng, cô phát hiện thông báo hiển thị rằng Lăng Nguyệt đã tặng cô… 100.000 xu.

Ồ, ánh mắt tinh tường thật không chê vào đâu được.

Chu Mỹ Tây không dùng số tiền này để trả nợ, vì trong game khoản vay không có lãi suất. Cô đem số tiền đó đầu tư vào quảng cáo, phát triển sản phẩm mới, thậm chí còn thuê thêm hai nhân viên.

Thực ra trò chơi này khá gây nghiện, sau hai ngày chơi, Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống tổng kết được một quy luật: trò chơi này hoàn toàn không có quy luật.

Doanh số không cố định. Mỗi ngày, NPC sẽ ngẫu nhiên phát nhiệm vụ, ví dụ như có một công ty gần quán tổ chức sự kiện và đặt một lượng lớn trà sữa. Nếu dữ liệu vận động của người chơi không đủ, không thể hoàn thành nhiệm vụ, đơn hàng sẽ bị đánh giá thấp và còn bị trừ tiền.

Ngày làm việc cuối cùng trước Tết, buổi chiều có rất nhiều người đã lặng lẽ trốn về nhà. Chu Mỹ Tây tìm cớ giao việc bên ngoài để Tiểu Nghiêm và Tiểu Tống tan làm sớm. Sau khi hoàn thành công việc của mình, cô còn vào phòng trà dọn dẹp, bật chế độ tự làm sạch cho máy móc, tưới nước cho cây cối, đóng kỹ cửa sổ, rồi gửi tin nhắn trong nhóm nhắc mọi người mang hết đồ ăn trong tủ lạnh về.

Không lâu sau khi tin nhắn của cô được gửi đi, Lăng Nguyệt cũng gửi một thông báo trong nhóm. Anh bày tỏ lòng cảm ơn đến mọi người vì những nỗ lực trong năm qua, đặc biệt gửi lời cảm kích đến bộ phận kỹ thuật vẫn làm việc đến khuya hôm trước. Sau đó, anh chính thức thông báo kỳ nghỉ Tết, chúc mọi người năm mới vui vẻ, đồng thời nhắc nhở đừng quên ngày trở lại làm việc, và trong kỳ nghỉ cũng nên vận động nhiều, đừng dùng thiết bị rung lắc để gian lận số bước chân.

Thông báo này chính là tín hiệu cho mọi người biết rằng họ có thể tan làm.

Chu Mỹ Tây đi kiểm tra phòng làm việc của Lăng Nguyệt lần cuối, tắt hết nguồn điện, khóa cửa sổ, rồi mới rời khỏi công ty.

Tết đến rồi.

Năm ngoái, Chu Mỹ Tây đưa bố mẹ đi du lịch, nhưng trên đường đi bị kẹt xe, điểm du lịch thì đông nghịt, giá đồ ăn cũng tăng cao. Vì vậy, năm nay cả nhà quyết định không đi chơi xa nữa.

Chu Mỹ Tây nằm lười trên giường suốt hai ngày để hồi sức. Mãi đến đêm giao thừa, cô mới chịu ngồi dậy cùng bố mẹ chuẩn bị bữa cơm tất niên.

Bố Chu nấu ăn cực kỳ giỏi, ông có khả năng sao chép lại hương vị món ăn của nhà hàng đến 90%. Chu Mỹ Tây và mẹ cô chỉ có thể phụ giúp những việc vặt, nhưng vẫn cố làm mỗi người một món sở trường để góp vui.

Chu Mỹ Tây không xem chương trình gala Tết mà tích cực tham gia giành lì xì trong các nhóm chat, lướt Weibo đọc truyện cười, đăng nhập game để nhận phần thưởng hàng ngày, rồi chỉnh sửa ảnh để đăng lên trang cá nhân.

Đúng 12 giờ đêm, Lăng Nguyệt gửi lì xì lớn trong nhóm. Chu Mỹ Tây nhanh tay chớp lấy nhưng chỉ được có 0.1 tệ. Cô thất vọng suốt một tiếng đồng hồ, mãi đến khi nhắn tin chúc Tết riêng cho Lăng Nguyệt và nhận được một phong bao 200 tệ thì tâm trạng mới tốt lên.

Bởi vì cô thấy đồng nghiệp trong danh sách bạn bè đều đăng ảnh khoe lì xì riêng từ Lăng Nguyệt, ai cũng chỉ nhận được 88 tệ, chỉ có cô là 200.

Nếu nói đây không phải là sự ưu ái của sếp dành cho cô thì còn là gì nữa?

Sau khi chương trình gala kết thúc, bố mẹ Chu đi ngủ trước. Chu Mỹ Tây do đã ngủ quá nhiều ban ngày nên giờ không hề thấy buồn ngủ chút nào. Đúng lúc đó, Tô Thuyên gọi điện rủ cô ra ngoài đi chùa thắp hương. Cô không nghĩ nhiều liền bật dậy thay quần áo ngay lập tức.

Tô Thuyên cùng bạn trai lái xe đến đón cô. Chu Mỹ Tây xuống nhà trước, vừa thấy xe của Trình Dĩ Nhiên thì kéo cửa sau ngồi vào. Nhưng vừa ngồi xuống, cô mới nhận ra bên cạnh còn có một chàng trai khác.

Hai người chạm mắt nhau trong thoáng chốc, Chu Mỹ Tây có chút ngại ngùng, lịch sự chào: “Chào anh.”

Chàng trai kia cũng hơi lúng túng gật đầu, đáp lại: “Chào em.” Anh còn bổ sung thêm: “Chúc mừng năm mới.”

Chu Mỹ Tây vội vàng đáp lại hai lần: “Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới.”

Tô Thuyên ngồi ghế trước nghe cuộc đối thoại của họ, nhịn không được mà bật cười, quay đầu trêu cô: “Gì vậy? Cậu không nhớ ra người ta sao?”

Chu Mỹ Tây sững người, quay sang nhìn chàng trai bên cạnh lần nữa.

Trong xe ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể nhờ ánh đèn đường thoáng qua để nhìn rõ đôi chút đường nét. Khuôn mặt anh hoàn toàn xa lạ, nhưng trông rất đẹp trai, đặc biệt là sống mũi rất cao.

Tô Thuyên nhìn vẻ mặt cô liền biết ngay là cô hoàn toàn không có ấn tượng gì, bèn nhắc nhở: “Sinh nhật tớ lần trước ở quán bar, hai người đã chơi chung cả buổi tối đó.”

“À à!” Chu Mỹ Tây vội vàng tỏ vẻ bừng tỉnh.

Nhưng thực tế là cô chẳng nhớ chút gì cả.

Tô Thuyên cũng không vạch trần cô, tiếp tục giới thiệu: “Bạn nối khố của Trình Dĩ Nhiên, Trương Sùng Vũ.”

Chu Mỹ Tây liền thuận theo, tự giới thiệu bản thân: “Chào anh, tôi là Chu Mỹ Tây.”

Đối phương khẽ nhếch môi cười: “Tôi biết mà, hôm đó đã giới thiệu rồi.” Anh còn khen thêm một câu: “Màu tóc mới đẹp lắm.”

Lúc anh cười, Chu Mỹ Tây mới có chút ấn tượng về anh.

Nụ cười của anh mang chút vẻ ranh mãnh, nhưng cô nhớ hôm đó khi chơi game uống rượu, cô phát hiện anh thực chất là một “soái ca ngốc nghếch”, phản ứng hơi chậm, lại không thông thạo luật chơi.

Cô cảm thấy rất thú vị, kể với Tô Thuyên, nhưng Tô Thuyên nói anh ta chỉ đang giả vờ, bảo rằng anh chính là phiên bản nam của những cô nàng "trà xanh" mà họ từng rất ghét hồi đi học.

Thú vị thật.

“Trước đây sao chưa từng gặp anh?” Chu Mỹ Tây tò mò hỏi. Nếu là bạn nối khố, sao trước đây chưa từng đi chơi chung?

“Tôi trước đây làm việc ở nơi khác, cuối năm mới về đây phát triển.” Trương Sùng Vũ giải thích xong, lại cười nói thêm: “Sau này chắc sẽ gặp nhau thường xuyên đấy.”

Nghe vậy, Tô Thuyên lập tức “chậc” một tiếng, quay đầu cảnh báo: “Này, đừng có lại gần bạn tôi đấy nhé.”

Trương Sùng Vũ bật cười: “Tôi làm gì nào?” Rồi anh quay sang nhìn Chu Mỹ Tây bằng ánh mắt vô tội: “Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn kết thêm một người bạn thôi, dù gì cũng mới trở về.”

“Ừm.” Chu Mỹ Tây cố nhịn cười, gật đầu. Đúng là kiểu “trà xanh” mà.

Thành phố này và các vùng lân cận có nhiều ngôi chùa, nhưng ngôi chùa mà Tô Thuyên và Chu Mỹ Tây thường đến nhất là Bảo Tướng Tự. Nơi này khá xa nhưng ít khách hành hương, phong thủy cũng rất tốt, thực sự có thế “tọa sơn hướng thủy”, bên trái có Thanh Long, bên phải có Bạch Hổ. Theo lời Tô Thuyên, chỉ cần đứng ở đó thôi cũng cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Tuy nhiên, vì là mùng Một Tết nên chùa đông hơn bình thường rất nhiều.

Bãi đỗ xe của chùa rất nhỏ, Chu Mỹ Tây vừa xuống xe đã nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đỗ đối diện.

Chiếc xe này không có nhiều người lái, biển số cũng quen mắt, khiến cô không kìm được mà nhìn kỹ thêm hai lần: “Hình như là xe của sếp tớ.”

“Cái nào?” Tô Thuyên nhìn theo ánh mắt cô: “Cái Audi đó à?”

“Audi gì chứ, đó là RS7.” Trình Dĩ Nhiên lên tiếng: “Sếp em giàu thật đấy.”

“Chiếc này đắt lắm à?” Tô Thuyên thắc mắc: “Trông cũng chỉ tầm hơn một trăm vạn thôi mà?”

“Đúng là không quá đắt, nhưng ít người mua mẫu này, vì cùng tầm giá có quá nhiều lựa chọn khác. Thế nên những ai mua xe này thường là người thực sự có tiền và chỉ đơn giản là thích, hoặc là người không rành xe bị nhân viên bán hàng dụ mua.”

“Sếp tớ có rất nhiều xe.” Chu Mỹ Tây nhịn không được mà lên tiếng bảo vệ, Lăng tổng chắc chắn không phải kiểu người bị lừa mua xe.

Xe đối với Lăng Nguyệt có lẽ chỉ là một món đồ chơi lớn mà thôi.

Cả nhóm đi vào chùa, thắp hương cầu nguyện.

Trong chùa đèn đuốc sáng trưng, khói hương nghi ngút. Chu Mỹ Tây đứng trước điện thờ, nhắm mắt cầu nguyện thành tâm. Cô chỉ mong mình và gia đình bình an, nếu có thể thì phát thêm chút tài lộc.

Khi mở mắt, cô nghe thấy tiếng chuông chùa cổ kính vang vọng, âm thanh trầm hùng ngân dài. Chiếc chuông này có tuổi đời khá lâu, bình thường không dễ gì được gióng lên. Nghe nói chỉ những ai có duyên mới được đánh chuông.

Sau này họ mới biết, "có duyên" nghĩa là phải quyên góp một khoản tiền hương hỏa rất lớn.

Tiếng chuông ngân vang trong không trung, Chu Mỹ Tây nhân cơ hội lẩm nhẩm thêm vài lần “phát tài phát tài phát tài”.

Sau khi thắp hương ở chính điện xong, đã gần 2 giờ sáng, lượng khách đã giảm đi nhiều. Họ lại ghé qua điện thờ Thần Tài.

Chu Mỹ Tây nhìn vào trong điện, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc. Đúng lúc đó, đối phương xoay người bước ra, cô liền nhìn thấy gương mặt.

Đúng là Lăng Nguyệt thật.

Anh đi cùng em gái. Hai anh em đều mặc áo khoác dạ màu đen, đứng cạnh nhau vừa có khí chất vừa xinh đẹp nổi bật, thực sự khiến người khác khó lòng rời mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc