Phó Tú Quân lúc này mới đứng dậy, khách sáo mời mọc: "Sắp đến giờ dùng bữa trưa rồi, hai vị cứ ở lại dùng cơm với chúng tôi đi."
"Không cần đâu dì cả, dạ dày cháu hơi khó chịu, ăn ở đây không nuốt nổi." Giọng Bạch Nhuyễn Nhuyễn đều đều, khiến Cố Trân Tích và Phó Tú Quân sững người mất vài giây mới hiểu ra hàm ý.
Ý cô là ở đây thì không muốn ăn, còn về nhà thì lại có thể ăn ngon sao?
"Hừ, đúng là đứa trẻ hư đốn, có tí tiền rồi là chê bai cơm rau đạm bạc của nhà dì rồi." Phó Tú Quân lập tức cau có nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)