Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Anh Là Do Tôi Thắp Hương Cầu Được Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Bệ hạ khi còn trẻ cũng được coi là minh quân, nhưng tuổi càng cao càng hay mềm lòng, đối với những hành động của các hoàng tử khác thường là nhắm mắt làm ngơ, xử phạt không rõ ràng. Như vậy, Thái tử tự nhiên không tránh khỏi chịu thiệt.

“A Hằng, cậu xem sổ sách sẽ rõ.” Thái tử khẽ thở dài, đẩy một xấp sổ sách đến trước mặt Trần Hoán Chi.

Trần Hoán Chi thông minh lanh lợi, đọc lướt qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xem xong sổ sách, trong phòng cũng im lặng như tờ.

Sau khi xem xong, Trần Hoán Chi cuối cùng cũng hiểu tại sao Thái tử điện hạ lại có dàng vẻ nghiêm trọng như vậy.

Đừng thấy các quan lại quý tộc ngoài miệng đều nói vàng bạc là vật ngoài thân, nhưng lại không thể thiếu vật ngoài thân này.

Đặc biệt là những người như bọn họ, càng không thể sống thiếu tiền.

Bây giờ binh quyền hầu như đều nằm trong tay Bệ hạ, Đại Yến triều là đất nước được xây dựng trên nền tảng quân công, các nước chư hầu xung quanh cũng không yên ổn, vì vậy từ khi lập quốc, thế lực văn thần võ tướng khá cân bằng. Chỉ là các hoàng tử phía dưới, muốn chạm tay vào binh quyền thì tuyệt đối không được.

Ngay cả Thái tử điện hạ, bây giờ cũng không dám tùy tiện nhúng tay vào quân đội, chỉ có thể âm thầm ủng hộ, bồi dưỡng tâm phúc mà thôi.

Binh quyền không động được, các đại thần có năng lực trong triều từng người đều giả chết giả vờ không biết, tiền tài lại càng trở nên quan trọng.

“Giang Nam thì còn đỡ, chỉ là năm kia Giang Nam vừa xảy ra vụ án tham ô, bây giờ đang bị giám sát chặt chẽ, cũng không tiện làm gì lớn. Điều phiền phức là các sản nghiệp ở kinh thành, hai năm nay liên tục thua lỗ, sổ sách không thể xem nổi.” Thái tử không nhịn được thở dài.

Thái tử học cách trị vì đất nước, học cách cân bằng, học văn luyện võ, duy chỉ có điều chưa từng học qua chính là cách kiếm tiền.

Các sản nghiệp ở kinh thành tuy không phải là nơi kiếm tiền nhanh nhất và nhiều nhất, nhưng lại đặc biệt hữu dụng trong việc dò la tin tức, thu thập tình báo.

Chẳng hạn như những cửa hàng chuyên bán đồ trang sức cho quý bà, bán đồ cổ văn vật, còn có trà lâu, khách điếm, vân vân…, tuy không thể nói là giàu có nhưng cũng là một khoản thu nhập không nhỏ.

Bây giờ, trừ cửa hàng bán đồ trang sức còn có thể duy trì, các cửa hàng khác hầu như đều thua lỗ.

Đặc biệt là quán trà và khách điếm, càng không có người lui tới.

Nhưng thời buổi này, người biết kinh doanh thật sự không nhiều, những sản nghiệp này lại bí mật, Thái tử lại bị giám sát chặt chẽ, cũng không dám tiếp xúc quá gần gũi với những thương nhân lớn.

Cuối cùng, sau khi đắn đo suy nghĩ, những cuốn sổ sách này đã được đưa đến trước mặt Thái tử.

Nhìn thấy những con số trên sổ sách, Thái tử chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, vội vàng gọi các mưu sĩ tâm phúc của mình đến.

Kết quả là các mưu sĩ cũng câm nín.

Chuyện này… họ giỏi tính toán lòng người, nhưng chuyện kinh doanh này, thật sự không phải là sở trường của họ.

“Mấy đứa em trai tốt của Cô gần đây cũng đã bỏ ra rất nhiều tiền. Có lẽ là vì nhà mẹ đẻ giàu có, có một số cửa hàng thà không kiếm tiền cũng phải thu hút khách, mở ngay đối diện cửa hàng của Cô. Một hai cửa hàng thì còn được, nhưng chúng nó lại liên kết với nhau, thật đáng ghét!”

Nói trắng ra là đang bắt nạt Thái tử phi sức khỏe yếu, không thể quản lý nhiều khoản thu nhập như vậy.

Thái tử có thể sắc phong thêm vài vị trắc phi, nhưng Thái tử và Thái tử phi tình cảm rất tốt, sức khỏe Thái tử phi lại không tốt, nếu như nuôi lớn dạ dày của trắc phi, không chừng sẽ xung đột với Thái tử phi, đến lúc đó ngược lại càng dễ gây ra chuyện.

Đại Yến triều sẽ sớm bước vào thời kỳ thái bình thịnh thế, những vị hoàng đế có công lao hiển hách như mấy đời trước đã không còn phù hợp nữa.

“Điện hạ, thần có thể thử xem sao, chỉ là lúc đầu có lẽ chỉ có thể tiếp quản vài cửa hàng, làm quen tay trước đã.” Trần Hoán Chi hiểu rõ tại sao Thái tử và các mưu sĩ đều nhìn anh với vẻ mong đợi.

Dù sao thì phu nhân nhà họ Trần, mẹ của anh, những năm đầu cũng là nữ thần tài nổi tiếng trong kinh thành, các cửa hàng dưới tên bà kinh doanh vô cùng phát đạt. Nếu không phải những năm này nhà họ Trần đi theo Thái tử nên đã thu liễm rất nhiều, thì bây giờ còn chưa biết thần tài của kinh thành là ai đâu.

“Không sao không sao, vậy mấy cửa hàng này giao cho cậu.” Thái tử như trút được gánh nặng, tùy tiện rút ra vài cuốn sổ sách đưa cho Trần Hoán Chi: “Nếu không thể xoay chuyển tình thế thì đóng cửa là được. Cô không tin, mấy đứa em trai đó có thể cứ mãi bù lỗ làm ăn!”

Haiz, còn lại thì phải làm sao đây?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc