Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Anh Là Do Tôi Thắp Hương Cầu Được Chương 27:

Cài Đặt

Chương 27:

Ừm, là lỗi của cô, là cô không nên lén lút chơi mạt chược bị anh Trần bắt gặp.

Dạy anh Trần học mạt chược thật sự còn khổ hơn cả học Toán, Lý, Hóa.

Cô thà tham gia kỳ thi năng khiếu một lần nữa còn hơn phải dạy tiếp!

“Thi cử thật tốt, mình nhất định phải thi hạng nhất một lần nữa để tận hưởng cuộc sống cấp ba trong mơ!”

Đổng Trường Dương mở cửa sổ để ánh nắng tràn vào, bắt đầu hăng hái cày đề, cày đề và lại cày đề.

Không ít sĩ tử xuất sắc khác đang ôn thi bỗng dưng cảm thấy một luồng hơi lạnh.

“Đổng Trường Dương!”

Một thiếu nữ dán ba chữ này ngay trên bàn học của mình, thỉnh thoảng lại liếc nhìn một cái.

Cô chính là Khương Tắc của trường cấp hai số ba.

Vốn là ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu trạng nguyên của kỳ thi năng khiếu.

Không thể ngờ được rằng mình không thua những học sinh giỏi cùng trường mà lại thua một học sinh năng khiếu nghệ thuật, ngay cả môn Toán tự tin nhất cũng bị người ta bỏ xa mấy điểm, điều này sao Khương Tắc có thể chịu đựng được?

Cô vốn dĩ có thể không cần tham gia kỳ thi chuyển cấp nhưng vừa nghe tin Đổng Trường Dương cũng sẽ tham gia, ý chí chiến đấu của cô lập tức bùng lên.

Theo những gì cô biết, không chỉ có mình cô mà cả mấy học sinh giỏi của trường số Một và số hai cũng đang dốc hết sức muốn đánh bại Đổng Trường Dương trong kỳ thi chuyển cấp lần này.

Thua học sinh trường số Mười Ba, lại còn thua một học sinh có năng khiếu nghệ thuật của trường số mười ba, chuyện này căn bản không thể chấp nhận được!

Bên phía Trần Hoán Chi cũng đầy rẫy thử thách, không hề kém cạnh bên Đổng Trường Dương.

Thử tưởng tượng xem, một công tử thế gia chưa từng học cách chơi bời giờ lại chạy đến trước mặt một người được các sòng bạc xem như thượng khách và nói muốn cùng ông ta chơi một trò mới lạ, còn phải rủ thêm hai người bạn nữa, người khác sẽ nghĩ thế nào?

E rằng là múa rìu qua mắt thợ.

Vị danh sĩ thần bài này họ Lý, tên Vô Vi.

Nghe nói cái tên này là do ông ta tự đổi cho mình, vì ông ta cho rằng bản thân ngoài ăn uống vui chơi ra thì chẳng làm nên trò trống gì, nên dứt khoát tự hiệu là Vô Vi.

Vị Vô Vi tiên sinh này năm nay cũng chỉ khoảng ba mươi lăm tuổi, cùng tuổi với cha của Trần Hoán Chi nhưng trông lại trẻ hơn rất nhiều, xem ra thời trẻ cũng là một người đàn ông tuấn tú. Ông ta tự xây một dinh thự ở ngoại ô, trong nhà có vô số người đẹp kề cận. Dù có thể bị giới sĩ phu khinh thường, nhưng cuộc sống như vậy lại có bao nhiêu người không ngưỡng mộ?

Nhưng ít nhất, Trần Hoán Chi không hề ngưỡng mộ.

Lý Vô Vi nhìn dáng vẻ văn nhã ôn nhu của Trần Hoán Chi, suýt nữa tưởng mình nghe nhầm: “Cháu trai, cháu vừa nói muốn cùng ta chơi một trò gọi là “mạt tước”?”

Ông ta tung hoành sòng bạc bao nhiêu năm, trò chơi nào mà chưa từng chơi qua. Cái trò mạt tước này lại là thứ gì, chẳng lẽ là thi bắn cung tên vào những con chim sẻ đang bay trên trời sao?

Cha của Trần Hoán Chi trong thư rõ ràng nói rằng đứa con trai này của ông gần như chưa từng tiếp xúc với các trò cờ bạc, nhiều nhất cũng chỉ là ném thẻ vào bình hay chơi lệnh uống rượu. Ông sợ rằng con trai sẽ bị thiệt thòi trong giao tiếp nên mới gửi cậu đến chỗ mình để học vài chiêu, tránh sau này bị người ta gài bẫy.

Kết quả Trần Hoán Chi thì hay rồi, không những không có ý thành tâm học hỏi, ngược lại còn trực tiếp đưa ra lời lẽ giống như thách đấu thế này?

Thú vị, thú vị.

Quả nhiên là nghé con không sợ cọp.

“Được.”

Thứ mà Lý Vô Vi không thiếu nhất chính là những cô gái biết chơi cờ bạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc