Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Anh Là Do Tôi Thắp Hương Cầu Được Chương 20:

Cài Đặt

Chương 20:

“Tiên sinh nói phải, là cô nóng vội rồi.”

Thái tử vịn vào lan can, không kìm được tiếng thở dài: “Cô nhớ năm đó khi A Hằng được chọn làm bạn đọc, hắn mới chỉ là một đứa trẻ mấy tuổi, không ngờ chớp mắt đã có thể gánh vác nỗi lo cho cô rồi.”

Nói là bạn đọc nhưng Thái tử cũng xem như đã nuôi nấng Trần Hoán Chi như con trai, tình cảm tự nhiên vô cùng khác biệt. Đây lại là lần đầu tiên Trần Hoán Chi xử lý một chuyện như thế này nên Thái tử dĩ nhiên cũng có chút lo lắng.

Thực ra, hắn giao cho Trần Hoán Chi một việc mà chẳng ai mấy mặn mà, trong lòng cũng có chút áy náy. Nhưng nếu Trần Hoán Chi có thể giải quyết chuyện này một cách xuất sắc thì những kẻ cho rằng A Hằng tuổi còn nhỏ, chẳng có tài cán gì, có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Việc mình không làm được mà người khác lại làm được thì còn lý do gì để bàn ra tán vào nữa.

Đổng Trường Dương nằm trên giường, qua đôi mắt của Trần Hoán Chi mà quan sát “thế giới cổ đại”.

Trước đó Đổng Trường Dương chỉ muốn viện cớ để Trần Hoán Chi đi xem kết quả khai trương cửa hàng mới mà thôi, nhưng đến khi thực sự chuẩn bị theo dõi, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác khác lạ.

Sau khi đốt hương, cảnh vật nhìn thấy qua đôi mắt không chỉ đơn thuần giống như xem ti vi với khoảng cách rõ ràng, mà là một sự “nhìn thấy” chân thực.

Trần Hoán Chi thấy gì, cô liền thấy nấy.

Cứ như thể cô thật sự đang có mặt ở thế giới cổ đại vậy.

Trên đời này, liệu có ai được như mình, có thể thực sự chiêm ngưỡng cảnh sắc của thời xưa không?

Không gian và thời gian nơi đây, cảnh vật nơi đây, đường phố nơi đây, con người nơi đây, tất cả những mảnh ghép vụn vặt ấy đều được truyền qua đôi mắt của một người đến tương lai không biết bao nhiêu năm sau, được một người ở một thời không khác nhìn thấy một cách tường tận.

Hưng phấn? Kích động? Vinh dự?

Tất cả đều có, nhưng ngoài những cảm xúc đó ra còn có vô vàn tâm trạng khác đang trỗi dậy trong lòng Đổng Trường Dương.

Con phố cổ đại mà Trần Hoán Chi và Đổng Trường Dương nhìn thấy không giống với những cảnh quay trong phim truyền hình.

Nơi đây không có nhiều màu sắc sặc sỡ, nhìn ra xa chủ yếu là hai màu xám và trắng.

Người đi đường cũng không có nhiều người đeo trang sức, phần lớn chỉ búi tóc lên, dùng trâm đồng và trâm gỗ là nhiều. Thỉnh thoảng có vài người ăn mặc đặc biệt lộng lẫy, phía sau thường có không ít hộ vệ đi theo.

Nhìn một cái là thấy ngay giai cấp.

Nhìn một cái là nhận ra ngay sự khác biệt.

Người hầu hỏi vọng vào từ bên ngoài xe ngựa: “Thiếu gia, chúng ta không cần xuống xe sao?”

Thật kì lạ, hiếm khi thấy hôm nay thiếu gia lại mang cả lư hương lên xe ngựa. Nếu không phải vì mang theo lư hương, thiếu gia hoàn toàn có thể cưỡi ngựa.

Cậu ta xuống ngựa chuẩn bị đi đặt chỗ, bỗng nhận ra hình như vừa rồi thiếu gia đã lỡ lời.

Chúng ta?

Trà lâu sau khi sửa sang được đổi tên thành “Tấn Giang Các”.

Các trà lâu thông thường hay lấy tên từ thi thư để thu hút giới văn nhân mặc khách, nhưng trà lâu của họ đã nhắm đến việc kinh doanh phục vụ nữ giới, tự nhiên ngay từ cái tên cũng phải khác biệt so với những nơi khác.

Tuy phong khí thời nay khá thoáng, sự ràng buộc đối với nữ giới không còn hà khắc như triều trước, nhưng số lượng tiểu thư quý tộc có thể ung dung dạo phố vẫn còn ít.

Tấn Giang Các ra đời chính là để cung cấp cho nữ giới một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi và trò chuyện, để họ có thể ngồi xuống nghỉ chân, hàn huyên tâm sự sau khi đã dạo phố mệt mỏi.

Dù sao thì trong kinh thành hiện tại, chưa có một trà lâu nào chuyên dành cho nữ giới. Các tiểu thư thế gia thường phải cùng gia nhân bao riêng một phòng trống để sử dụng, mà như vậy vẫn phải đề phòng bọn đăng đồ tử.

(*) Đăng đồ tử: kẻ háo sắc.

Trần Hoán Chi muốn lập ra một nơi như vậy, một là vì đã lĩnh hội được “sức mạnh của phụ nữ” mà Đổng Trường Dương nói, hai là muốn tìm một lối đi riêng.

Nếu trà lâu của họ muốn cạnh tranh sòng phẳng với những nơi khác, chắc chắn sẽ phải đầu tư rất nhiều thời gian và công sức, như vậy sẽ không có lợi.

Trước khi Tấn Giang Các khai trương, Trần Hoán Chi đã cho người thông báo với Thái tử điện hạ, nhờ hắn mời công chúa và quận chúa đến khuấy động không khí vào ngày khai trương, tiện thể cũng có thể mời thêm một vài tiểu thư khuê các có quan hệ thân thiết tới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc