Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Anh Là Do Tôi Thắp Hương Cầu Được Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Hai giáo viên tuyển sinh gồm một nam một nữ, khi đến nhà còn mang theo những hộp bánh xinh xắn làm quà.

Sau khi biết kết quả kỳ thi, họ đã điều tra kỹ hoàn cảnh của Đổng Trường Dương.

Đổng Trường Dương, 16 tuổi, học sinh cấp 3 sắp trưởng thành.

Mẹ tái hôn, bố từng là họa sĩ nổi tiếng trong tỉnh nhưng nghiện rượu rồi chết sớm.

Ông bà nội ngoại của Đổng Trường Dương đều đã qua đời, cô chú cũng không có quan hệ gì với cô, không sống ở huyện này nên không thể nhận nuôi cô. Chính quyền địa phương đã giúp cô làm giấy chứng nhận hộ nghèo, mỗi tháng trợ cấp 100 tệ, cùng với 10.000 tệ mẹ gửi về từ nước ngoài hàng năm đủ để cô trang trải cuộc sống.

Ban đầu, số tiền hỗ trợ này và 10.000 tệ mỗi năm đủ cho Đổng Trường Dương sống thoải mái, cô cũng không phải là người tiêu xài hoang phí. Tiếc là cô lại là một học sinh nghệ thuật, từ nhỏ đã học vẽ cùng bố, tuy vẽ tranh thủy mặc không tốn kém như vẽ tranh sơn dầu, nhưng cũng không phải là sở thích mà người bình thường có thể chi trả. Bút mực giấy nghiên cái nào cũng tốn tiền, Đổng Trường Dương lại có năng khiếu, ba năm nay cô vừa học vừa làm ở lớp mỹ thuật do đồng nghiệp cũ của bố mở, tuy cô chưa thành niên nhưng mọi người cũng nhắm mắt làm ngơ.

Học ở Trường Trung Học Số 13 cũng là vì trường này có học phí thấp nhất, lại gần nhà Đổng Trường Dương nhất.

Trước khi hai giáo viên tuyển sinh này đến, Đổng Trường Dương cũng đã gặp hai nhóm giáo viên từ các trường khác.

“Em không muốn ở ký túc xá, em có phương pháp học tập riêng của mình, hơn nữa, em cũng sợ không hòa đồng được với các bạn.” Tuy Đổng Trường Dương chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng có lẽ vì đã sớm trải qua nhiều khó khăn nên ánh mắt có vẻ trưởng thành hơn so với bạn bè cùng trang lứa.

Nữ giáo viên tuyển sinh cũng có chút xót xa trước hoàn cảnh của cô, nhưng bà đã phụ trách tuyển sinh nhiều năm, cũng từng gặp những học sinh có hoàn cảnh còn bi thảm hơn Đổng Trường Dương. Những học sinh mồ côi bố mẹ như Đổng Trường Dương tuy đáng thương, nhưng có những học sinh có bố mẹ còn thà rằng không có.

“Điều này hơi khó.” Nam giáo viên nở nụ cười gượng gạo: “Bạn học cấp ba cũng là một mối quan hệ rất tốt, ở cùng bạn bè đồng trang lứa sẽ tốt hơn, mọi người cũng có thể học tập cùng nhau, phát huy điểm mạnh, khắc phục điểm yếu, tôi tin với tính cách của em Đổng, nhất định em sẽ kết bạn được nhiều bạn tốt, có ba năm trung học vui vẻ ở trường chúng tôi.”

“Không, em không ở ký túc xá.” Đổng Trường Dương kiên định trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bướng bỉnh: “Nếu hai thầy cô đồng ý cho em không ở ký túc xá, hoặc sắp xếp cho em một phòng riêng, thì em sẽ đến trường của hai thầy cô.”

“Em Đổng, lời này của em hơi quá đáng rồi.”

“Trước khi hai thầy cô đến, em đã gặp vài giáo viên rồi.” Đổng Trường Dương chỉ vào món quà trên bàn, vẻ mặt bình tĩnh: “Miễn học phí, hỗ trợ sinh hoạt phí... họ đều đã đề xuất những điều kiện tương tự.”

“Vẫn khác, giáo viên mỹ thuật của trường chúng tôi đều là những người đã từng đạt giải, đều rất xuất sắc!” Nữ giáo viên không nhịn được lên tiếng bênh vực trường mình: “Trường chúng tôi chuyên về nghệ thuật.”

“Nhưng thứ mà hai thầy cô cần là điểm văn hóa của em đúng không.” Đổng Trường Dương khẳng định: “Nếu không thì em đã có thể được miễn thi với tư cách là học sinh năng khiếu khi đạt giải nhất kỳ thi nghệ thuật rồi, tại sao em còn phải tham gia kỳ thi tuyển chọn?”

Chỉ là muốn có thêm một con bài mặc cả.

“Chuyện này tôi không thể quyết định, không phải là không thể cấp cho em một phòng riêng, nhưng tôi cần phải về hỏi ý kiến chủ nhiệm.” Nữ giáo viên không dập tắt hy vọng.

“Em sẽ tiếp tục tham gia kỳ thi tuyển sinh.” Đổng Trường Dương nở một nụ cười nhẹ: “Em không dám nói nhất định em sẽ thi đỗ đầu, nhưng nếu em thi được vào top 3 thì hai thầy cô hãy đến tìm em.”

Hai giáo viên tuyển sinh nhìn nhau, cuối cùng cũng không biết nói gì, đành phải lủi thủi rời khỏi nhà Đổng Trường Dương.

“Tôi ghét nhất mấy đứa học sinh thông minh kiểu này.” Nam giáo viên bực bội: “Bọn trẻ bây giờ khác xa thời chúng ta.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc