Ván thứ năm.
“Tiểu tam nguyên, hình như cháu ù rồi.”
Ván thứ sáu.
…
“Hình như tôi chỉ thắng được mười đồng. Haiz, đổi chỗ xong vận may không còn tốt nữa, đều là tại chị muốn đổi chỗ với tôi, ván bị ù hụt lúc nãy quá xót xa.” Dì muốn mời gia sư vừa nhắc đến ván bài mình tính nhầm liền thấy rất đau lòng, bà ta đánh quá nhanh!
Một ván bị ù hụt, số tiền thắng được khi bao Đổng Trường Dương đã mất hết.
Theo quy tắc, bị ù hụt phải đền gấp ba.
Một đền ba.
“Tôi thua ba mươi, nhưng mà chúng ta đánh nhỏ, thắng thua cũng không đáng là bao.”
“Hồng Anh thua nhiều nhất đúng không?”
“Thua hai trăm.” Sắc mặt Vương Hồng Anh đã khó coi đến mức không thể khó coi hơn, chỉ có một mình bà ta thua nhiều nhất.
“Chính chị muốn đổi chỗ, đổi với Trường Dương xong lại càng thua thảm hơn. Vị trí của Trường Dương lúc nãy vận may tốt, không thể nào lúc nào cũng đỏ tay được, nếu chị không đổi thì đã không sao rồi.”
“Chết rồi, muộn thế này rồi, còn đánh nữa không ạ?” Đổng Trường Dương cầm tiền, có vẻ rất ngại ngùng.
“Ngày mai đánh tiếp.” Vương Hồng Anh lạnh lùng nói: “Không thể thắng rồi bỏ đi được, như vậy không được, hai ngày nay cháu cũng không có việc gì đúng không, thỉnh thoảng chơi một chút cũng không sao. Tôi về nấu cơm trước đây, con gái sắp tan học rồi.”
“Dì Vương có phải giận rồi không?” Đổng Trường Dương có chút lo lắng, giả vờ đáng thương: “Hay là cháu trả lại tiền cho dì ấy?”
“Đánh bài không có chuyện trả lại tiền, Trường Dương, tiền cháu tự mình thắng mà cháu còn chê nóng tay à?”
“Đúng vậy, bà ta thua thì như vậy đấy, đánh bài mà, làm sao có thể không thua được?”
“Thôi thôi, tôi cũng về nấu cơm đây, Trường Dương à, cháu cũng mua thêm đồ ăn ngon cho mình nhé, tiền này cháu thắng được thì là của cháu.”
Hừ.
Người lớn cũng chỉ có vậy.
Quả nhiên người phẩm không tốt thì bài cũng không tốt.
Đổng Trường Dương trên đường về nhà đã ghé vào quán bán đồ ăn mua một con gà quay.
Đánh mạt chược ghi nhớ bài quá tốn não, về nhà ăn đùi gà bồi bổ cho tốt.
****
Đổng Trường Dương gặm sạch sẽ đùi gà, phần gà quay còn lại được cô cẩn thận đậy kín, sau đó mới trở về phòng đốt nhang muỗi.
Sự liên kết giữa cô và Trần Hoán Chi có thể là một chiều hoặc hai chiều.
Cả hai cùng đốt hương có thể nhìn thấy khung cảnh của nhau, cũng có thể trò chuyện thuận lợi. Nhưng nếu một bên đốt, một bên không đốt, thì chỉ có thể giống như xem phim truyền hình, chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh mà đối phương nhìn thấy, nghe thấy âm thanh mà đối phương nghe thấy, lời nói của bản thân không thể truyền sang được.
Tuy cách liên lạc này rất tiện lợi, nhưng cũng không thể lạm dụng. Nếu không, đang yên đang lành học bài mà đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng của thế giới khác, không biết giáo viên viết gì trên bảng, rất mất tập trung.
Vì vậy, cả hai đều rất tự giác liên lạc vào ban đêm.
Đây cũng là lý do tại sao Đổng Trường Dương tự nhận mình là “thiếu nữ mạt chược” mà không bị phát hiện.
Anh Trần là người chính trực, sẽ không tùy tiện dòm ngó đời tư của cô.
Hừ.
Những người lắm lời như dì Vương thì nên để bà ta thua một ít tiền, nếu không thì không có tác dụng gì. Thua nhiều như hôm nay, về nhà chắc chắn sẽ tức tối cả đêm, ha ha.
“Trường Dương, tâm trạng cô hình như rất tốt.” Niềm vui của Đổng Trường Dương thể hiện khá rõ ràng, Trần Hoán Chi cũng nhận ra.
“Khụ, hôm nay không phải đi học, tôi vui mà.” Đổng Trường Dương tìm một cái cớ vụng về, vội vàng chuyển chủ đề: “Đừng nói về tôi nữa, nói về anh đi, anh Trần, anh có vẻ như đang có tâm sự.”
“Thực ra cũng không có chuyện gì, chỉ là Thái tử điện hạ giao cho tôi một nhiệm vụ, tôi có chút lo lắng thôi.” Trần Hoán Chi không nói quá nhiều để Đổng Trường Dương phiền não, đây cũng không phải là chuyện mà Đổng Trường Dương có thể giúp được.
“Nhiệm... nhiệm vụ gì?” Đổng Trường Dương giật mình, trong đầu lập tức hiện lên đủ loại tình tiết đen tối, những từ như “huyết trích tử”, “công cao cái chủ” không ngừng xuất hiện.
(*) Huyết trích tử: ám khí hình tròn, có răng cưa, có thể bay ra xa và cắt đứt đầu người.
(*) Công cao cái chủ: công lao quá lớn khiến quân vương lo sợ.
“Chỉ là cửa hàng của điện hạ kinh doanh không tốt lắm, tôi giúp đỡ quản lý thôi.” Trần Hoán Chi nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của Đổng Trường Dương, cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Trường Dương đang nghĩ gì vậy?
Có lẽ là những chuyện mà anh không hiểu nhưng lại rất thú vị.
“Ể ể ể, Thái tử còn phải tự mình kinh doanh nữa sao?” Đổng Trường Dương hứng thú hỏi: “Cả nước thì hoàng đế là lớn nhất, Thái tử là lớn thứ hai, tiền của cả thiên hạ đều là của nhà bọn họ, còn phải tự mình kinh doanh, thảm vậy sao?”
“Không phải vậy đâu.” Trần Hoán Chi cảm thấy cách nói chuyện của Đổng Trường Dương thật sự rất thẳng thắn: “Thiên hạ này cũng không phải là lời nói của một mình Bệ hạ, văn võ bá quan đều có chức trách riêng của mình, Thừa tướng cũng có quyền phủ quyết. Ngay cả Bệ hạ cũng không thể muốn làm gì thì làm, huống chi là Thái tử? Tiền tiêu vặt trong cung có hạn, khắp nơi đều cần dùng đến tiền, ngay cả Thái hậu cũng có tài sản riêng, tiền tất nhiên là không bao giờ là thừa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








