Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Anh Là Do Tôi Thắp Hương Cầu Được Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

“Thanh nhất sắc, cháu lại ù rồi!”

****

Huyện Thượng Nam nằm ở ven biển, ngoài việc kinh tế phát triển, người giàu có tương đối nhiều, còn có một đặc điểm địa phương nữa, đó là có rất nhiều quán mạt chược.

Tuy vì thủ đô sắp tổ chức Thế vận hội Olympic, khắp nơi đều đang tuyên truyền xây dựng văn minh, nhưng mà huyện Thượng Nam cách thủ đô rất xa, cho nên hiệu quả tuyên truyền cũng không tốt lắm.

Trong huyện Thượng Nam có rất nhiều bà nội trợ toàn thời gian, dù giàu hay nghèo đều thích chơi vài ván, kèm theo đó, quán mạt chược còn kiêm luôn chức năng của “nhà hàng” và “nhà nghỉ”, có thể nói là mọc lên như nấm, chỉ cần có quan hệ, có nhiều bạn bè thích chơi mạt chược, thì việc mở quán mạt chược về cơ bản là chỉ lời chứ không lỗ.

Một mặt bằng, một vài bộ bàn ghế, thêm một ít đồ uống và hạt dưa, chi phí mở quán thấp hơn nhiều so với các loại hình kinh doanh khác.

Vì vậy, trẻ con ở huyện Thượng Nam ít nhiều gì cũng đều biết chơi mạt chược. Đôi khi thiếu người, trẻ con mười mấy tuổi bị người thân lôi kéo vào bàn cho đủ người cũng là chuyện thường tình.

Đổng Trường Dương tất nhiên cũng biết chơi mạt chược.

Không chỉ biết, mà còn có thể nói là giỏi, thậm chí có người còn trực tiếp gọi cô là “tiểu thần bài”, bê nguyên xi từ phim mạt chược của Hong Kong, không hề có chút sáng tạo nào trong cách đặt tên.

Nhân tiện nói thêm, các cửa hàng băng đĩa trên phố cũng cho thuê phim về “mạt chược” và “bài” nhanh nhất và nhiều nhất. Đổng Trường Dương thậm chí còn có một khoảng thời gian mê mẩn nhân vật “Cao Tiến - thần bài” do Châu Nhuận Phát thủ vai, học theo cách xòe bài của anh ấy.

Đáng tiếc, kỹ thuật xòe bài của cô quá bình thường, nhưng đánh mạt chược lại là tự học thành tài.

Nói trắng ra, đánh mạt chược dựa vào hai thứ, một là vận may, hai là kỹ thuật.

“Chị Vương, con gái chị kỳ thi tuyển sinh này có đỗ vào Trường Trung Học Số 1 không? Nếu không thì tốt nhất nên đổi nguyện vọng 1 thành Trường Trung Học Số 3 hoặc Trường Trung Học Số 4. Chị không biết đâu, con trai của một người cùng làng với tôi, năm đó thi Trường Trung Học Số 1 thiếu năm điểm, không kịp đăng ký suất đóng góp, cuối cùng Trường Trung Học Số 3 không nhận, suýt chút nữa thì không vào được lớp trọng điểm của Trường Trung Học Số 4, vẫn phải nhờ người quen mới chen chân vào được. Bây giờ đều học theo mô hình lớp nhỏ, nghe nói số lượng học sinh trong một lớp bị giới hạn, không dễ đâu.”

Một người cùng chơi giả vờ quan tâm, thực tế là đang âm thầm khoe khoang: “Con gái tôi cũng xui xẻo, bài luận tiếng Anh viết không tốt, bị trừ mất mấy điểm, thi tuyển chọn thiếu hai điểm không đỗ. Tuy nhiên, Trường Trung Học Số 3 đã gọi điện thoại, nói những người thi tuyển chọn chênh lệch trong ba điểm đều có thể vào trường của họ. Nhưng con gái tôi có chí khí cao, không muốn vào Trường Trung Học Số 3, vẫn muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh để vào Trường Trung Học Số 1, ngày nào cũng học đến mười một, mười hai giờ đêm!”

“Con gái chị Vương là học sinh nghệ thuật, điểm chuẩn thấp.” Một người khác nói đỡ cho vài câu: “Trước đây thi năng khiếu vẫn đạt yêu cầu, điểm văn hóa thấp hơn học sinh bình thường hai mươi điểm vẫn có thể vào Trường Trung Học Số 1.”

“Nhắc đến kỳ thi năng khiếu, hình như Đổng Trường Dương ở dưới lầu nhà chúng ta đạt giải nhất. À, chị Vương, Đổng Trường Dương không phải ở cùng khu chung cư với chị sao?”

“Không chỉ kỳ thi năng khiếu, kỳ thi tuyển chọn cũng đạt giải nhất, tôi nghe bạn tôi nói, giáo viên của mấy trường trung học đó đều xách quà đến nhà, người đạt giải nhất kỳ thi tuyển chọn, dù là lớp trọng điểm của tỉnh cũng nhận mà.”

“Chị Vương à, bây giờ Đổng Trường Dương không cần đến trường nữa, chị lại ở gần, còn là hàng xóm, sao không nhờ nó kèm cặp cho con gái chị? Hàng xóm láng giềng, tiền học thêm cũng không đắt đỏ đâu.”

“Đúng vậy đúng vậy, số tiền chúng ta vừa thua, coi như là tiền học thêm cho cháu gái đi.”

Bàn mạt chược luôn là nơi các bà mẹ khoe khoang con cái, chồng con.

Vương Hồng Anh vừa nãy thắng một mạch mấy trăm đồng, lại còn đánh bài chậm chạp, thắng thì cười toe toét, thua một ván thì kêu ca đủ thứ, nếu không phải không tìm được người chơi khác, họ mới không muốn đánh với Vương Hồng Anh.

Cũng không thể nói là cố ý, chỉ là lúc này nói vài câu để Vương Hồng Anh không vui mà thôi.

Ai bảo Vương Hồng Anh trước đó khoe khoang con gái mình ghê gớm như vậy? Kỳ thi năng khiếu chỉ vừa đạt yêu cầu đã nói như thể đã đỗ vào Trường Trung Học Số 1 rồi. Lúc nào cũng khoe khoang con gái mình học giỏi thế nào, kết quả là kỳ thi tuyển chọn còn không có tư cách tham gia, ngược lại Đổng Trường Dương âm thầm lặng lẽ, một hơi giành được hai giải nhất, khiến các bậc phụ huynh có con cái đều vô cùng kinh ngạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc