1.
Mùa đông năm ngoái không hiểu sao tôi lại bị dị ứng nổi mẩn.
Đi khám bệnh rồi mang cả tá thuốc về nhà. Bác sĩ dặn tôi phải ăn kiêng, không được ăn hải sản, không được uống sữa, không được ăn trứng, không được ăn thịt bò thịt dê, không được ăn ớt…
Nghe thế, tôi cảm thấy đời này không còn gì đáng lưu luyến nữa.
- Sống tiếp còn có nghĩa lý gì? Con người sống trên đời không phải để ăn cho sướng miệng hay sao?
Lão lườm tôi một cái:
- Xem em có tương lai chưa kìa!
Dưới sự giám sát của bạn F, nhà tôi quả thực có thể đi đăng ký vào đội quân bảo vệ môi trường được rồi. Bàn cơm xanh ngắt toàn rau là rau, ăn rau nhiều đến nỗi làm mắt tôi chuyển sang màu xanh lá. Thấy tôi đáng thương, cuối cùng lão cũng cho phép tôi được ăn thịt.
Tối đó một bàn toàn thịt là thịt, tôi ăn đến chảy cả nước mắt, nói lời thật lòng:
- Em cảm thấy trên đời này, chữ làm người ta hạnh phúc nhất chính là “thịt”!
Hết mùa đông tôi cũng khỏi bệnh, bắp chân bị tôi gãi đến trầy cả da. Mùa hè mặc váy ngắn, bạn bè ai cũng hỏi tôi bị sao?
Tôi liếc mắt nhìn lão F, giả vờ đáng thương nói:
Hahahaha, tôi không nhịn được cười!
2.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

