Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Hôm nay chúng ta chủ yếu muốn dẫn dắt các bé trải nghiệm nét quyến rũ của văn hóa, chương trình đã mời được đại sư thư pháp nổi tiếng trong nước, thầy Vu Thánh! Chúng ta hãy cho một tràng pháo tay! Thầy Vu..."
Ống kính chuyển sang thầy Vu Thánh.
...
Nhà cũ họ Bạc.
TV trong phòng khách đang bật, mẹ Bạc chán nản chuyển kênh, phim truyền hình bây giờ thật sự càng ngày càng chán, toàn là mấy phim trẻ con thích, chẳng hợp với phụ nữ trung niên như bà.
Bỗng nhiên, màn hình chuyển sang chương trình trực tiếp, "Hun Hun Bảo Bối Của Tôi"
Trên màn hình lớn hiện ra hình ảnh Hứa Thiên Thiên và Thiên Minh...
Mẹ Bạc không chuyển kênh nữa.
Hiện trường trực tiếp.
Thầy Vu Thánh bắt đầu giảng giải kiến thức về viết chữ bằng bút lông, "Luyện viết chữ bằng bút lông giúp mọi người ổn định tinh thần, chữ viết đẹp hay xấu có thể thấy được tâm có tĩnh hay không, hơn nữa viết chữ bằng bút lông cần dùng lực cổ tay, bên cạnh các em đều có sẵn mẫu chữ, ai hứng thú có thể tập viết."
Khương Nguyệt Nhi là người đầu tiên cầm bút lông, Giang Giang ngoan ngoãn đứng bên cạnh nhìn cô.
Thầy Vu Thánh lập tức chú ý đến Khương Nguyệt Nhi, "Mọi người hãy nhìn bạn học này, tư thế cầm bút rất chuẩn, đây mới là chuẩn nhất, bạn học có hay luyện viết chữ bằng bút lông không?"
Khương Nguyệt Nhi mỉm cười, "Thỉnh thoảng rảnh rỗi em có luyện tập, đúng như thầy nói, luyện chữ quả thật có thể tĩnh tâm."
Thầy Vu Thánh hài lòng gật đầu, rất đỗi vui mừng, "Tốt, tốt..."
【Oa nữ thần giỏi quá!】
【Nữ thần đúng là nữ thần, cái gì cũng biết】
【Nữ thần nhà chúng tôi là nhất】
【Phụ nữ vẫn phải dựa vào nội tâm, dựa vào nhan sắc thì có tác dụng gì】
【Sắc đẹp rồi cũng sẽ già đi, chỉ có tài năng là trường tồn】
【...】
Ánh mắt thầy Vu Thánh lướt qua, nhanh chóng bị Hứa Thiên Thiên thu hút.
Thầy Vu Thánh bước về phía cô.
Khương Nguyệt Nhi nghĩ rằng thầy Vu Thánh muốn nói về vấn đề của Hứa Thiên Thiên,
Nụ cười trên môi còn chưa kịp tắt, thì nghe thầy nói.
Cổ tay trắng nõn nhỏ nhắn dùng lực, nét chữ tựa như rồng bay phượng múa hiện lên trên giấy.
Thư pháp đẹp đẽ khiến người ta không thể rời mắt, đại sư Vu Thánh đứng bên cạnh Hứa Thiên Thiên lâu nhất, không ngừng gật đầu tán thưởng, lại như sợ ảnh hưởng đến cô, không hỏi han làm phiền nữa.
Bạc Thiên Minh chớp mắt, cậu bé nhìn đến ngây người.
Một già một trẻ, trông thật đáng yêu.
【Phụt hahaha ông già này chắc là người Hứa Thiên Thiên thuê đến diễn đấy chứ?】
【Bạn ở trên làm ơn giữ mồm giữ miệng hộ cái, đây là Vu Thánh đại sư của Hiệp hội Thư pháp chúng tôi, nổi tiếng với danh xưng "một chữ ngàn vàng" đấy】
【Hứa Thiên Thiên giở trò gì vậy!!】
【……】
Theo ống kính zoom gần, những bình luận nghi ngờ biến mất.
【Trời ơi… chữ đẹp thật】
Người trong nghề xem kỹ thuật, người ngoài nghề xem náo nhiệt.
【Hứa Thiên Thiên cố tình học đấy à?】
【Không hiểu thì đừng nói bừa, thư pháp là khó học nhất】
【Đúng vậy, phải ngày qua ngày, năm này qua năm khác mới luyện được như Hứa Thiên Thiên】
【Thư pháp rất coi trọng thiên phú và sự kiên trì, Hứa Thiên Thiên thật sự rất giỏi】
【Nói nhỏ nè, trường đại học chúng tôi đã từng có vinh dự mời Vu Thánh đại sư làm giáo viên thư pháp, kết quả chúng tôi quá kém, Vu Thánh đại sư nhất quyết không dạy nữa】
【Đồ ngốc! Ai thèm xem Hứa Thiên Thiên! Chúng tôi muốn xem nữ thần!】
【Hứa Thiên Thiên có nhiều cảnh quay quá, không công bằng! Chương trình có gian lận】
Đạo diễn luôn chú ý đến bình luận, đã dân mạng có ý kiến thì phải cố gắng chiều lòng theo ý của đa số dân mạng.
Đạo diễn ra hiệu cho quay phim chuyển ống kính sang Khương Nguyệt Nhi.
Khương Nguyệt Nhi chỉ biết làm bộ làm tịch, tư thế cầm bút không có vấn đề, nhưng chữ viết ra thì khá là… khó diễn tả.
【Nữ thần đáng yêu quá~】
【Chữ của Hứa Thiên Thiên đẹp, ngay sau đó chuyển ống kính sang nữ thần, chẳng phải là để làm nổi bật nữ thần viết xấu sao??】
【Chương trình cố ý đấy à!】
Khương Nguyệt Nhi không biết bình luận nói gì, cô ta có thể thấy sự tán thưởng của Vu Thánh dành cho Hứa Thiên Thiên.
Những chữ viết lúc đầu còn vững vàng, càng về sau càng loạn.
Khương Nguyệt Nhi không muốn "mất mặt", bèn đặt bút xuống, cười ngại ngùng với ống kính, "Đừng quay nữa, tôi viết không đẹp."
【Oa—— nữ thần đẹp quá】
【Không sao đâu, nữ thần của chúng ta là tuyệt vời nhất】
【+1】
Ống kính sau đó chuyển sang Ni Nhi và Dương Tuyết, chữ của hai người còn kém hơn cả Khương Nguyệt Nhi, từng mảng mực lớn rơi xuống giấy Tuyên Thành, loang ra thành một mảng.
Lục Tĩnh thì khỏi phải nói, cô ta viết được vài chữ rồi đưa bút cho Vân Vân vẽ vời.
Mấy bà mẹ cùng lúc tụ tập đến bàn của Hứa Thiên Thiên, trong mắt Lục Tĩnh thoáng qua một tia hận ý, rồi nhanh chóng biến mất.
"Thiên Thiên đúng là giỏi giấu nghề, cho chúng tôi một bất ngờ lớn, chữ của cô" thật đẹp. Lục Tĩnh đương nhiên là không cam lòng nhìn Hứa Thiên Thiên chiếm hết spotlight, cô ta còn chưa nói hết câu, Vu Thánh đại sư đã nhíu mày nhìn cô ta, "Đừng nói chuyện!"
Giọng nói nghiêm khắc, dù sao cô ta cũng là tiền bối lăn lộn trong giới giải trí, lại còn là ca hậu từng đoạt giải, bị mắng trước mặt hàng triệu người xem trực tiếp, Lục Tĩnh chỉ thiếu điều viết chữ "bất mãn" lên mặt.
Hứa Thiên Thiên viết một bài thơ trong sách chữ mẫu, khi viết xong chữ cuối cùng, cô nhấc cổ tay lên, nhẹ nhàng đặt bút lông lên giá bút, "Vu đại sư quá khen rồi."
"Đẹp!" Vu Thánh xem kỹ từng chữ một, đôi mắt đen trong sáng ánh lên vẻ tán thưởng, "Thầy của cô là ai?"
"Tôi không có thầy, bình thường chỉ luyện chơi thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


