Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ảnh Hậu Học Yêu Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Dòng bình luận bắt đầu trôi.

Lượng người xem trong phòng livestream không ngừng tăng lên.

Từ vài nghìn lên đến vài chục nghìn.

Sau buổi phát sóng hôm qua, lượng fan hôm nay càng tăng lên một tầm cao mới 【101w+】

"Chào buổi sáng, các vị và các bé yêu ~"

"Chào buổi sáng đạo diễn ~"

"Hôm nay là ngày quay thứ hai, trước tiên tôi muốn hỏi các bé tối qua ngủ có ngon không? Giang Giang nói trước nào."

Giang Giang: "Tối qua cháu ngủ rất ngon, cảm ơn chú đạo diễn đã quan tâm."

【Con gái online của tôi thật lễ phép】

【Muốn có một cô con gái như vậy】

【Nữ thần nhỏ ~】

【……】

Tuấn Tuấn: "Có muỗi cắn cháu."

【Haha tội nghiệp Tuấn Tuấn nhỏ bé】

【Chẳng trách có một mí mắt bị sưng】

Nặc Nặc: "Ngủ ngon."

【Nặc Nặc cũng đẹp trai】

【Hahaha】

Vân Vân: "Không dám ngủ…"

【Ôm công chúa nhỏ của tôi】

【……】

Bạc Thiên Minh: "Ừm"

【Hết rồi?】

【Qua loa quá vậy】

【Sao tôi cảm thấy tính cách của Thiên Minh có vấn đề nhỉ?】

【Tôi học tâm lý, hình như cậu bé có hơi bất thường】

【……】

Một vài bình luận nhanh chóng bị trôi đi.

"Được rồi, bây giờ chú sẽ công banhiệm vụ hôm nay, chỉ những bé nào hoàn thành nhiệm vụ mới có thể nhận được nguyên liệu nấu ăn, trưa nay sẽ có cơm ăn, còn những bé không lấy được nguyên liệu có thể sẽ phải nhịn đói đó ~ Vì vậy, các bé phải cố lên!"

"Lát nữa các bé sẽ chia thành ba đội để đi tìm nguyên liệu trong làng."

"Trước tiên hãy để các chú nhân viên phát giỏ cho các con."

Trong giỏ mà Bạc Thiên Minh nhận được có dán một tờ giấy, đó chính là địa điểm nguyên liệu mà cậu bé cần tìm hôm nay.

"Các bé có thể tự lập nhóm, hoặc tự mình đi tìm."

Sau khi đạo diễn nói xong luật chơi, Giang Giang là người đầu tiên lập nhóm với Vân Vân, "Vân Vân à, chúng ta cùng nhau nhé!"

Vân Vân gật đầu, "Vâng ạ ~"

【Giang Giang thật hiểu chuyện】

【Sao tôi thấy hai bé này hơi đáng yêu nhỉ】

【Nữ thần lạnh lùng vs cô bé ngọt ngào】

【……】

Bạc Thiên Minh không muốn lập nhóm, cậu bé xách giỏ đi ra ngoài.

Nặc Nặc và Tuấn Tuấn lập nhóm với nhau.

Năm bà mẹ chỉ cần chờ đợi, họ sẽ xem được video trực tiếp của các con.

Bạc Thiên Minh đi đầu, cậu mở tờ giấy ra, trên đó viết "Bà cụ mặc áo đỏ".

Chắc là phải tìm bà cụ mặc áo đỏ trong làng, hỏi bà ấy có nguyên liệu hay không!

Bạc Thiên Minh tìm kiếm khá dễ dàng.

Áo đỏ cũng khá nổi bật.

Là người lấy được nguyên liệu nhanh nhất trong số các bé.

Trên đường quay lại, Bạc Thiên Minh gặp Vân Vân và Giang Giang đang khóc.

"Hu hu… em muốn về với mẹ…"

Lúc này, dù Giang Giang có lấy kẹo mút ra cũng không có tác dụng, "Vân Vân à, đừng khóc nữa…"

Vân Vân không nghe lọt tai lời nào, "Hu hu… mẹ ơi"

Giang Giang cũng còn nhỏ, không có kiên nhẫn dỗ dành cô bé, "Vân Vân à, nếu em còn khóc nữa, mẹ em sẽ không cần em đâu…"

Câu này vừa nói ra, Vân Vân càng khóc to hơn.

Đến nơi xa lạ này, không thấy bố, giờ đến cả mẹ cũng không ở bên, khác gì bỏ rơi cô bé chứ?

【Hahaha bé Giang Giang đáng yêu quá】

【Dỗ trẻ con không phải như vậy đâu】

【Vân Vân có thể nín khóc được không!】

【Khóc mãi không thôi, không muốn tham gia chương trình thì bỏ đi】

【……】

Trong phòng quay, Lục Tĩnh rất lúng túng, cô hiểu tính con gái mình, không đạt được mục đích sẽ không bỏ cuộc.

Hôm nay nếu không gặp được mẹ, con bé sẽ không hoàn thành nhiệm vụ.

Xem ra nguyên liệu cho bữa trưa hôm nay là hết hy vọng rồi.

“Vân Vân còn quá nhỏ, tôi lại thấy con bé có vẻ hơi hướng nội?” Cùng quay phim với năm bà mẹ còn có cả chuyên gia nuôi dạy trẻ.

Lục Tĩnh khẽ gật đầu, “Nhát gan thôi.”

“Thực ra mỗi đứa trẻ đều có tính cách riêng, trẻ càng nhát gan thì càng không thể bị dọa nạt, nếu không sẽ làm con bị hoảng sợ! Trong trường hợp này nên tìm hiểu xem con muốn gì, sau đó an ủi, mẹ Vân Vân đừng lo lắng.”

Lục Tĩnh: “Vâng.”

Ống kính chuyển hướng.

Giang Giang gọi Thiên Minh, thấy trong giỏ cậu bé có nguyên liệu thì càng sốt ruột, “Sao cậu tìm được rồi?”

Thiên Minh lạnh lùng, “Dễ lắm.”

Giang Giang mím chặt môi, “Cậu lấy nguyên liệu cho Vân Vân đi, không thì cậu đi tìm giúp Vân Vân!”

Thiên Minh liếc nhìn cô bé, quay người bỏ đi.

Giang Giang không thích bị phớt lờ, chạy lên chặn lại.

“Sao cậu không lịch sự gì cả? Tớ đang nói chuyện với cậu, cậu phải trả lời tớ!”

“Miệng mọc trên người tôi, tôi muốn nói thì nói, không muốn nói thì thôi, hơn nữa tôi thấy cậu nói sai rồi.” Thiên Minh lạnh lùng nói.

【Cái gì?】

【Câu này nghe sao kỳ vậy】

【Còn chia bè phái nữa à】

【Tôi thấy Thiên Minh nói đúng, không muốn giúp thì thôi】

【Con trai Hứa Thiên Thiên đúng là kém cỏi! Giúp hai em gái thì làm sao? Thật lạnh lùng!】

【……】

“Tôi không muốn chơi với cậu.” Thiên Minh lại từ chối.

Giang Giang trợn tròn mắt, không thể tin nổi, Bạc Thiên Minh không muốn chơi với cô bé? Từ trước đến giờ chưa từng có bạn nhỏ nào không muốn chơi với cô bé cả!

Tốt lắm! Bạc Thiên Minh đã thành công thu hút sự chú ý của cô bé!

"Anh Thiên Minh!" Tuấn Tuấn ôm giỏ nhỏ chạy nhanh về phía Bạc Thiên Minh, hai mắt ngưỡng mộ thốt lên, "Oa ~ giỏi quá."

Bạc Thiên Minh vô thức hất cằm lên, lạnh lùng nói: "Không khó, rất dễ."

"Anh Thiên Minh thật thông minh ~"

"Ước gì mình cũng thông minh như anh Thiên Minh"

"Haiz ~" Lời khen từ miệng Tuấn Tuấn cứ tuôn ra không ngớt, khiến mặt Nặc Nặc biến sắc.

Tuấn Tuấn đang chê cậu ngốc sao?

"Để anh xem giấy của em." Bạc Thiên Minh chủ động đề nghị giúp Tuấn Tuấn tìm nguyên liệu, người vui nhất không ai khác chính là Tuấn Tuấn.

Cậu bé vui vẻ mở tờ giấy vo tròn trong tay cho anh Thiên Minh xem.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc