“Tô Dao!” Lưu Nhị Cẩu cuống lên.
Tô Dao khẽ bật cười khinh miệt. Ánh mắt cô lướt qua Tô Hồng Nhạn đang quần áo xộc xệch, nhìn một cái rồi thu lại, sau đó tiếp tục nhìn về phía Lưu Nhị Cẩu: “Lưu Nhị Cẩu… đúng không?”
Lưu Nhị Cẩu run lên bần bật: “Cô… cô… cô… muốn… muốn làm gì?”
“Đánh anh chứ gì.” Tô Dao trả lời hờ hững.
Lưu Nhị Cẩu sững người rồi nhanh chóng hoàn hồn, quay đầu bỏ chạy.
“Chậc…” Sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ. Ngay giây tiếp theo, Lưu Nhị Cẩu chỉ cảm thấy bắp chân tê rần. Hai chân mềm nhũn, cả người chúi về phía trước, đầu gối nện mạnh xuống ruộng lúa.
“Tôi thấy anh cũng không thông minh lắm nhỉ? Muốn quỳ xin lỗi mà cũng quỳ nhầm chỗ. Thật là…” Tô Dao đưa chiếc đèn pin cho Tô Hồng Nhạn rồi chắp tay sau lưng thong thả bước tới. Cô dừng lại trước mặt Lưu Nhị Cẩu. Một chân nhẹ nhàng đặt lên lưng hắn, nhìn thì tưởng như vô tình. Nhưng Lưu Nhị Cẩu lại hoàn toàn không thể đứng dậy.
Hắn thử giãy giụa mấy lần. Cái chân đạp trên lưng mình giống như một tảng đá nặng khủng khiếp, mặc cho hắn vùng vẫy thế nào cũng không nhúc nhích nổi.
“Tô Dao… cô… cô rốt cuộc muốn làm gì?” Lưu Nhị Cẩu ngẩng đầu, gương mặt dữ tợn.
Tô Dao bất lực lắc đầu. Tên này đúng là đầu óc có vấn đề thật. Một câu hỏi lặp đi lặp lại mấy lần, chẳng thấy chán sao?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Nhìn vẻ dữ tợn pha lẫn sợ hãi trên mặt Lưu Nhị Cẩu… cô lại thấy khá thú vị.
Tô Dao cúi người xuống đưa tay bóp lấy cằm hắn. Rõ ràng chỉ là hai ngón tay. Nhưng cằm Lưu Nhị Cẩu đau nhói, như thể xương sắp bị bóp vỡ.
“Cô… cô…” Lưu Nhị Cẩu thật sự sợ rồi. Nhất là trong tình huống này, trên mặt Tô Dao lại vẫn nở nụ cười. Giống như cô hoàn toàn không cảm thấy mình đang làm chuyện gì ghê gớm.
Điều đó khiến hắn càng hoảng sợ hơn.
“Tô… Tô Dao… tôi… tôi sai rồi…”
“Ừm… biết sai rồi à?” Tô Dao vốn đâu phải người không nói lý. Người ta đã nhận lỗi rồi, đương nhiên phải cho cơ hội sửa sai chứ. Cô buông tay khỏi cằm hắn.
Sau đó khẽ hất cằm về phía Tô Hồng Nhạn: “Nói đi, em muốn trả thù thế nào?”
Tô Hồng Nhạn cắn môi, nhìn cô, dường như chưa hiểu rõ ý của chị.
Tô Dao lập tức thấy thú vị.
Chẳng lẽ con bé này thật sự thừa hưởng tính cách nhu nhược của mẹ nó? Bị người ta đánh gần chết cũng không biết phản kháng?
Nếu vậy thì hôm nay cô đúng là lo chuyện bao đồng rồi.
Cô vừa cười vừa chuẩn bị rút chân khỏi lưng Lưu Nhị Cẩu.
“Chị cả…” Tô Hồng Nhạn lên tiếng: “Em… em có thể đánh hắn không?”
“Ồ?” Tô Dao lập tức hứng thú.
Biết phản kháng, biết trả thù… vậy còn cứu được.
“Đánh thế nào?”
“Phế tay hắn… giống lần trước chị làm với cha… rồi còn…” Tô Hồng Nhạn căm hận nhìn Lưu Nhị Cẩu. Nhớ lại nỗi nhục vừa rồi hắn gây ra, ánh mắt cô gần như phun ra lửa.
“Bắt hắn cũng quần áo xộc xệch… để cả làng nhìn thấy.” Cô nghiến răng nói.
Tô Dao gật đầu: “Được.”
Vừa dứt lời, chân cô chuyển vị trí, đạp lên xương bả vai Lưu Nhị Cẩu. Mũi chân nhấn mạnh xuống.
Một tiếng hét thảm thiết như lợn bị chọc tiết vang lên. Xương bả vai của Lưu Nhị Cẩu… bị Tô Dao đạp gãy ngay tại chỗ.
“Á… hai con tiện nhân! Tao giết chúng mày! Tao giết chúng mày!” Đau đớn khiến Lưu Nhị Cẩu mặt trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, gào lên đầy oán độc.
Tô Hồng Nhạn bị ánh mắt như muốn ăn thịt người của hắn dọa giật mình. Cô theo bản năng nhìn sang Tô Dao.
Tô Dao bật cười: “Tiếng gào của kẻ bất lực thôi, chẳng khác gì chó sủa. Không cần để ý.”
Dù sao, chó sủa cũng hơi ồn.
Tô Dao nhặt chiếc giày rơi bên cạnh của Lưu Nhị Cẩu, nhét thẳng vào miệng hắn để hắn không gào nữa.
Miệng bị nhét giày, Lưu Nhị Cẩu chỉ có thể trừng mắt nhìn cô, ánh mắt như muốn phun lửa.
Nếu ánh mắt có thể giết người…
À, tiếc là hắn cũng chẳng giết nổi Tô Dao.
Hắn không có cơ hội đó.
Tô Dao cười, vỗ nhẹ lên má hắn: “Đừng hung dữ thế, làm như chúng tôi đang bắt nạt anh vậy.”
Lưu Nhị Cẩu: …
Trong lòng chỉ muốn chửi thề.
Con đàn bà Tô Dao này đúng là đồ điên.
Phải.
Cô không phải kẻ ngốc mà là một kẻ điên từ đầu đến chân.
Tô Hồng Nhạn không hiểu “gãi ngứa qua giày” là gì. Cô chưa từng đi học nên nhiều lời của chị cả nghe hơi khó hiểu. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô tin tưởng chị.
“Vâng.”
“Ừ, đừng đánh vào mông. Chọn chỗ ít thịt mà quất, như vậy mới đau.” Vì thấy cô bé biết nghe lời, Tô Dao liền chỉ thêm vài câu.
Quả nhiên Tô Hồng Nhạn học rất nhanh. Cành dây nhỏ quất thẳng vào những chỗ ít thịt trên lưng Lưu Nhị Cẩu. Dù sức cô không lớn nhưng cành roi mảnh quất lên da trần vẫn đau thấu.
Lưu Nhị Cẩu đau đến mức gần ngất nhưng miệng bị nhét giày nên chỉ có thể phát ra những tiếng “ư ư”.
Tô Dao khoanh tay đứng một bên. Nhìn từng roi của Tô Hồng Nhạn rơi xuống. Khóe môi cô khẽ cong lên.
May mà mấy cô gái nhà họ Tô không di truyền tính cách nhu nhược của Diêu Diễm Phân. Cô không phải thánh mẫu. Việc cứu người hoàn toàn tùy tâm trạng. Nếu đối phương là kiểu người như Diêu Diễm Phân, bị đánh cũng không biết phản kháng thì cô tuyệt đối sẽ không ra tay. May mà Tô Hồng Nhạn không phải loại đó.
Đánh một lúc, Tô Hồng Nhạn cũng mệt.
Tô Dao nhìn Lưu Nhị Cẩu sắp ngất đến nơi liền bảo dừng lại. Cô bước tới, kéo áo của hắn buộc chặt hai tay hắn lại rồi đá mạnh vào bắp chân hắn: “Đi.”
Lưu Nhị Cẩu bị ép phải bước về phía làng.
Tô Hồng Nhạn đi bên cạnh Tô Dao. Nhìn chị cả bên mình, trong lòng cô dâng lên cảm giác an toàn chưa từng có. Như thể chỉ cần có chị ở đây thì dù trời sập xuống cũng không sợ. Cô vừa đi vừa nhỏ giọng kể cho Tô Dao nghe vì sao họ phải ra ngoài giữa đêm.
“Tứ Nha!”
Khi ba người vừa ra tới con đường lớn, phía xa vang lên tiếng gọi của Tô Hồng Mai. Ngay sau đó là tiếng của mấy chị em khác.
“Chị tư!”
“Chị tư!”
Tô Hồng Mai dẫn mấy em chạy tới. Tô Hồng Nhạn cũng chạy lại. Mấy chị em ôm chầm lấy nhau.
“Chị ba, Ngũ Nha, Lục Nha… em không sao… em không sao… chị cả cứu em…”
“Hu hu chị tư, chị làm tụi em sợ chết khiếp… may mà chị không sao…”
“Tứ Nha, sau này em không được liều lĩnh như vậy nữa.”
Mấy chị em vừa khóc vừa cười, ôm chặt lấy nhau.
Tô Dao đứng bên cạnh, không có nhiều cảm xúc. Cô vốn là người lạnh nhạt. Huống hồ cô cũng không phải Tô Dao thật sự. Tình cảm chị em sâu nặng kia… cô tự nhiên cũng không cảm nhận được.
Ngược lại.
Lưu Nhị Cẩu ở bên cạnh thì càng tức đến nghiến răng. Vốn tưởng tối nay có thể kiếm một món hời. Ai ngờ… vịt đã nấu chín lại bay mất.
Tất cả đều vì Tô Dao.
Chính con đàn bà điên này khiến hắn mất cả chì lẫn chài.
Lưu Nhị Cẩu trừng mắt nhìn Tô Dao. Trong ánh mắt lộ ra sát ý.
Tô Dao ngáp một cái, còn nặn ra hai giọt nước mắt sinh lý: “Vẫn chưa phục à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

