Việc Diêu Diễm Phân bị bạo hành suốt bao năm qua, cũng không phải hoàn toàn vô cớ.
Dĩ nhiên điều đó không có nghĩa là Tô Đại Tráng không phải kẻ tồi. Bất kể ở thời đại nào, đàn ông ra tay đánh phụ nữ thì chắc chắn vừa hèn hạ vừa vô liêm sỉ. Chuyện này không ai có thể biện hộ thay hắn. Nhưng với hoàn cảnh của Diêu Diễm Phân, thật ra bà ta hoàn toàn có thể phản kháng.
Không cần nói đâu xa, chỉ hơn một tháng trước, khi bà ta bị đánh đến mức gần như mất mạng, Tô Dao từng hỏi bà ta một câu. Bà có muốn chống lại không?
Chỉ cần khi đó Diêu Diễm Phân gật đầu nói rằng mình muốn phản kháng thì Tô Dao chắc chắn sẽ nể tình bà là mẹ ruột của thân xác này mà giúp bà thoát khỏi tay Tô Đại Tráng. Đáng tiếc là… Diêu Diễm Phân đã không chọn như vậy. Bây giờ lại càng quá đáng hơn.
Bản thân bị đánh, vậy mà còn vặn vẹo mọi chuyện, đổ hết nguyên nhân lên đầu Tô Dao?
Cái kiểu suy nghĩ này đúng là chưa từng nghe, chưa từng thấy!
Diêu Diễm Phân bị đấm thêm mấy cú, lại bị đá thêm vài cái, cuối cùng chỉ biết co rúm trong góc, không dám nhúc nhích. Mấy chị em gái nhà họ Tô thì càng run rẩy như cầy sấy, nép sát vào tường. Không ai dám phát ra một tiếng động nào, chỉ sợ Tô Đại Tráng nổi giận rồi trút lên đầu họ.
Còn bà Điền thì chỉ lười biếng liếc nhìn Diêu Diễm Phân một cái. Thấy bà ta chưa chết, bà lão khịt mũi hừ lạnh: “Được rồi Đại Tráng, mày đánh chết nó cũng chẳng ích gì. Con tiện nhân Tô Dao giờ lớn rồi, cứng cánh rồi, đâu còn nghe lời chúng ta nữa.”
Diêu Diễm Phân nghe vậy liền vừa khóc vừa gật đầu liên hồi: “Đại Tráng… mẹ nói đúng… con bé Đại Nha giờ thật sự không nghe lời em nữa rồi…”
Bà ta ngẩng đầu lên. Mặt mũi lem luốc nước mắt nước mũi, nhìn Tô Đại Tráng với vẻ yếu đuối đáng thương. Phải nói rằng Diêu Diễm Phân vốn là một mỹ nhân. Hơn nữa còn là kiểu mỹ nhân nổi bật. Nếu không phải vậy, năm xưa dù đã sinh con, bà ta vẫn có thể khiến Tô Đại Tráng mê mẩn đến mức đầu óc quay cuồng, thậm chí giấu cả mẹ ruột để cưới bà ta về nhà.
Bao năm trôi qua, dù cuộc sống bị giày vò khiến bà ta không còn vẻ rạng rỡ của tuổi trẻ nhưng cốt cách của một mỹ nhân vẫn còn đó.
Tô Đại Tráng nhìn mà lòng khẽ rung động. Lúc này bà Điền ở bên cạnh lại lên tiếng, sai mấy đứa cháu gái đi tìm Tô Dao về.
“Mẹ… trời đã tối rồi…”
Có lẽ vì nhớ lại thời gian mới quen Diêu Diễm Phân nên hiếm hoi lắm Tô Đại Tráng mới mềm lòng một chút. Nghe mẹ sai mấy đứa con gái ra ngoài trong đêm, hắn hiếm hoi mở miệng bênh chúng.
Nhưng lời còn chưa nói hết đã bị bà Điền cắt ngang: “Tối thì sao? Không tìm con tiện nhân đó về, mày quen biết cái thằng lái ô tô kia à?”
Nếu không bắt được quan hệ với người lái ô tô đó thì chỉ dựa vào bọn họ, làm sao có thể kéo Thúy Bình đáng thương của bà về khỏi nhà họ Ngưu?
Vừa nghĩ đến con gái bị Ngưu Đại Lực bắt đi, tim bà Điền lại đau nhói: “Con Thúy Bình đáng thương của ta… vốn dĩ chuyện hôn sự kia là của con tiện nhân đó, vậy mà lại hại con gái ta… Thúy Bình đáng thương của ta…”
Bà lão ôm ngực bắt đầu gào khóc.
Bà vừa khóc, chút tâm tư mềm mại vừa nhen nhóm trong lòng Tô Đại Tráng cũng tan biến sạch. Hắn lập tức trở lại bộ dạng cũ, quát mắng mấy đứa con gái, bắt chúng lập tức đi tìm người.
“Cha… bà nội… để con đi lấy nước rửa chân cho hai người.” Tô Hồng Cầm nhìn ra bên ngoài tối đen như mực, không muốn ra ngoài nên nảy sinh chút tính toán.
Bà Điền đương nhiên nhìn thấu suy nghĩ của cô ta. Bà lão liếc Tô Hồng Cầm từ trên xuống dưới như đang đánh giá một món hàng rồi gật đầu: “Được rồi, mày không cần đi. Hồng Mai dẫn mấy con bé kia đi.”
“Đi nhanh lên! Không tìm được con tiện nhân đó thì tối nay đừng hòng quay về!” Bà Điền quát lớn. Mấy chị em nhà họ Tô sợ hãi nép ra sau lưng Tô Hồng Mai, run rẩy nắm chặt vạt áo chị.
Tô Hồng Mai cũng sợ. Nhưng cô là chị của Tứ Nha, Ngũ Nha và Lục Nha. Nếu ngay cả cô cũng không bảo vệ các em thì bọn họ thật sự chẳng còn đường sống.
“Được… được… chúng em… đi… đi tìm… chị cả…” Mấy chị em không dám đòi đèn pin hay thứ gì khác, chỉ nắm lấy vạt áo nhau, lặng lẽ rời khỏi sân nhà họ Tô, bước vào màn đêm đen đặc.
Tô Hồng Cầm nhìn theo bóng lưng họ, trong lòng đắc ý hừ nhẹ.
Con ngốc Tô Hồng Mai này. Đêm hôm tối đen như vậy còn dắt mấy con bé kia ra ngoài… chẳng lẽ không sợ bị Lưu Nhị Cẩu để ý sao?
Chỉ cần nghĩ đến cảnh Tô Hồng Mai gặp phải Lưu Nhị Cẩu, bị tên lưu manh đó chiếm hết tiện nghi, sau này phải gả cho hắn… Tô Hồng Cầm liền thấy khoái trá trong lòng.
Bà Điền nhìn theo bóng lưng Tô Hồng Cầm, ánh mắt lộ vẻ suy tính. Con bé Nhị Nha này sắp mười tám rồi. Con gái lớn như vậy có thể gả đi được. Bà ta phải tìm một người chịu bỏ tiền ra để gả nó đi. Nghĩ đến đây, bà Điền lại thấy tiếc chuyện con gái mình với Ngưu Đại Lực.
Nếu không phải Tô Thúy Bình bị người ta bắt gặp nằm trên giường với Ngưu Đại Lực, bà ta nhất định sẽ đổi người khác trong nhà họ Tô thế chỗ. Như vậy vừa giữ được con gái, lại vẫn lấy được tiền.
Một mũi tên trúng hai đích.
Đáng tiếc.
Thật là đáng tiếc.
Bà Điền âm thầm tiếc nuối một lúc, rồi trong lòng thầm hạ quyết tâm. Lần này… nhất định không thể làm hỏng thêm nữa.
Ngoài làng
“Chị… chị ba…” Mấy chị em nhà họ Tô nắm chặt vạt áo nhau, lảo đảo bước đi trong bóng tối của thôn.
Tô Hồng Hoa, đứa nhỏ nhất, bám chặt lấy áo Tô Hồng Mai. Giọng nói đã lẫn cả tiếng khóc: “Chị ba… em sợ…”
Họ bị đuổi ra khỏi nhà.
Đêm tối đen như mực, đưa tay ra cũng không nhìn thấy gì. Các cô hoàn toàn không biết phải đi đâu tìm chị cả.
Tô Hồng Hoa vừa khóc, mấy chị em khác cũng bắt đầu rưng rưng nước mắt. Ngay cả Tô Hồng Mai cũng đỏ hoe mắt, lặng lẽ khóc trong bóng tối. Nhưng cô không thể khóc, không thể để ba đứa em phát hiện.
“Tứ Nha, Ngũ Nha, Lục Nha… đừng sợ. Chúng ta đến ngủ tạm dưới tường nhà bác cả một đêm. Đợi sáng mai rồi đi tìm chị cả.” Tô Hồng Mai biết rõ.
Đêm hôm thế này, tìm được Tô Dao gần như là chuyện không thể mà nếu không tìm được người mà dám quay về nhà…
Chắc chắn sẽ bị đánh một trận thừa sống thiếu chết. Vì vậy thà tìm một chỗ nào đó chịu đựng qua đêm.
Đợi đến sáng, biết đâu cha với bà nội đã nguôi giận. Hoặc… dù có đánh, cũng nhẹ tay hơn một chút?
Mấy chị em lúc này đã hoảng loạn, đương nhiên không phản đối lời Tô Hồng Mai. Thế là họ nắm chặt vạt áo nhau, lần mò trong bóng tối, men theo trí nhớ mà đi về phía nhà Tô Kiến Chương.
Trong màn đêm, một đôi mắt nhỏ lóe lên ánh dâm tà đang chăm chăm nhìn theo bóng lưng mấy chị em họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



