Lúc này, bà lão Điền tức đến mức không thể nào tả nổi.
Tô Dao nhìn bà ta nhảy dựng lên vì tức giận, tâm trạng khỏi phải nói là vui vẻ thế nào.
“Con ăn rồi mà, bà nội không phát hiện sao?” Cô ngoan ngoãn hỏi.
Bà lão Điền trợn trắng mắt. Đôi mắt vốn đã chẳng dễ nhìn gì, giờ trợn lên thành hệt như mắt cá chết: “Mày… mày… mày đúng là đồ ăn trộm, cái thứ đồ lỗ vốn! Ngươi ăn trộm gà của tao, gà của tao đó!”
Bà lão Điền nghĩ đến đàn gà mình vất vả nuôi lớn lại bị Tô Dao ăn mất như vậy, nỗi đau dâng lên từ đáy lòng. Bà ta phịch một cái ngồi bệt xuống nền đất trong sân, một tay chống đất, tay kia đập vào đùi mình, hai chân còn không ngừng đạp bùn đất dưới đất. Động tác ấy giống hệt một đứa trẻ không được cho kẹo.
“Gà của tao ơi, đàn gà tao vất vả nuôi lớn…” Tiếng khóc quả thật long trời lở đất.
Tô Dao cảm thấy, sáng nay lúc bà ta phát hiện Tô Thúy Bình ngủ cùng Ngưu Đại Lực trên giường còn chưa đau khổ bằng bây giờ. Nói cách khác, con gái ruột còn không quý bằng mấy con gà?
Ừm, đúng là chuyện bà lão Điền có thể làm ra.
Khóe môi Tô Dao giật giật. Nghe bà ta gào khóc inh ỏi khiến đầu cô đau nhức. Cô giơ tay ngăn bà ta lại: “Khoan đã.”
Tô Dao day day mi tâm đang đau. Sau khi tạm thời chặn được tiếng gào của bà lão Điền, cô mới tiếp tục nói: “Hai điểm. Thứ nhất, đám gà này đều do tôi cho ăn, bà chỉ việc nhặt trứng thôi, không có tư cách ở đây gào thét. Thứ hai, từ nhỏ đến lớn tôi làm bao nhiêu việc cho cái nhà này? Đừng nói ăn bốn con gà, bốn mươi con cũng là chuyện có thể.”
Trước đây nguyên chủ không thích nói chuyện nhưng lúc nào cũng cắm đầu kiếm công điểm. Một mình cô kiếm được còn nhiều hơn Tô Đại Tráng và Diêu Diễm Phân cộng lại. Thế mà cô vẫn phải mặc quần áo tệ nhất, ăn rau dại kém nhất…
Còn Tô Thúy Bình, người hiếm khi xuống ruộng, lại được ăn mặc dùng đồ tốt nhất trong nhà.
Trước kia nguyên chủ không dám phản kháng nên bị họ bắt nạt đến chết. Nhưng bây giờ đổi thành cô rồi, họ còn muốn bắt nạt cô nữa sao?
Dù có kê gối cao đến đâu mà nằm mơ, cũng không thể thành hiện thực.
Tô Dao bỏ lại câu nói ấy, trực tiếp nhấc chân đi về phía phòng của Tô Đại Tráng.
Cô phải lấy sổ hộ khẩu, đi tách hộ.
Giữa trưa, vốn dĩ Tô Đại Tráng nên ra đồng làm việc nhưng lúc này ông ta lại nằm trong phòng nghỉ. Công việc ngoài ruộng do Diêu Diễm Phân dẫn mấy đứa con gái đi làm.
Đây là lần đầu tiên Tô Dao bước vào phòng của họ.
Trong căn phòng tối tăm có mùi ẩm mốc còn trộn lẫn mùi mồ hôi và mùi khai nồng nặc của nước tiểu. Vừa mở cửa, Tô Dao đã buồn nôn muốn ói. Cô đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn Tô Đại Tráng đang nằm trên giường, chân gác tùy tiện lên khung giường.
Tô Kiến Chương đứng bên cạnh, nhìn căn phòng bừa bộn cũng nhíu mày: “Dao Dao, hay là em đứng đây, để anh vào nói với chú hai?”
“Không cần.” Chuyện nhỏ này Tô Dao hoàn toàn có thể tự giải quyết, không cần làm phiền Tô Kiến Chương.
“Tô Đại Tráng, ra đây.” Cô lạnh lùng nói.
Tô Đại Tráng ngẩng đầu, nhìn hai người đứng ở cửa: “Tô Dao, cái đồ mất dạy, mày dám gọi thẳng tên cha mày à?”
Ông ta ngồi bật dậy khỏi giường, trên gương mặt còn dính ghèn mắt lộ rõ vẻ tức giận.
Trong mắt Tô Dao, đây chẳng qua chỉ là cơn giận bất lực. Cô cười khẩy: “Đưa sổ hộ khẩu ra đây, tôi muốn tách hộ.”
“Mày nói cái gì?” Tô Đại Tráng còn tưởng mình dậy sớm quá nên bị ảo giác: “Mày muốn tách hộ? Con nhãi thối tha, tao nuôi mày mười chín năm, mày còn chưa báo đáp tao đã muốn tách ra rồi?”
Vừa nói, ông ta vừa bước về phía Tô Dao.
Tô Kiến Chương không hài lòng với lời nói của ông ta: “Chú hai, dù sao Dao Dao cũng là con gái của chú, không có người cha nào nói con mình như vậy cả.”
“Nó là con gái tao à? Nó có coi tao là cha nó không?” Tô Đại Tráng tức đến phát điên, giơ tay lên suýt nữa chọc vào trán Tô Dao. Miệng ông ta mở ra khép vào khi nói, nước bọt tanh hôi cũng bắn tung tóe, suýt phun lên mặt Tô Dao.
Sự kiên nhẫn của Tô Dao đã cạn sạch. Khi Tô Đại Tráng vừa mở miệng định nói tiếp, cô nhanh chóng giơ tay, chộp lấy cổ tay ông ta, tay kia giữ chặt vai vặn mạnh sang một bên. Chỉ nghe “rắc” một tiếng, ngay sau đó là tiếng gào thảm như heo bị chọc tiết của Tô Đại Tráng: “Á! Tay tao!”
Cánh tay bị Tô Dao vặn ra sau lưng, biến ông ta thành tư thế quay lưng về phía cô.
Sau tiếng gào ấy, Tô Dao nhấc chân đá mạnh vào bắp chân ông ta.
“Bịch!” Tô Đại Tráng đang gào khóc bị đá quỵ xuống đất.
Tô Kiến Chương bên cạnh trợn tròn mắt.
Tô Đại Tráng vốn là loại bắt nạt kẻ yếu trong nhà, gặp mạnh thì sợ, ngoài cứng trong mềm. Bình thường đánh Diêu Diễm Phân và mấy đứa con gái thì được nhưng gặp Tô Dao lực lớn lại liều mạng thế này, ông ta chỉ có nước sợ hãi.
Không tình nguyện nói ra rằng sổ hộ khẩu đang ở chỗ bà lão Điền, Tô Dao “chậc” một tiếng, nhấc chân đá Tô Đại Tráng văng thẳng ra sân.
Đúng lúc bà lão Điền đang đứng ngoài nghe lén. Thấy Tô Đại Tráng đột nhiên bay ra, bà ta giật mình. Hoàn hồn lại liền chạy tới đỡ con trai nhưng lại đúng lúc chạm vào vai bị trật khớp của ông ta. Thế là lại một trận gào khóc thảm thiết.
“Gãy rồi gãy rồi, mẹ ơi tay con gãy rồi!”
“Con trai ta ơi, con trai ta ơi, sao con bị hại thảm thế này!” Bà lão Điền lại bắt đầu gào trời khóc đất.
Tô Dao phiền đến mức không chịu nổi. Ánh mắt cô rơi lên chiếc thùng gỗ đựng nước bên cạnh. Cô nhấc chân đá một cái, làm thùng nước lật nhào, nước bên trong đổ ra.
Bà lão Điền bị dọa giật mình. Nhưng cũng nhờ vậy mà miệng bà ta cuối cùng cũng ngậm lại.
“Đi lấy sổ hộ khẩu cho tôi. Không thì tôi không ngại tháo luôn cánh tay còn lại của con trai bà đâu.” Giọng Tô Dao lạnh như băng, gương mặt gầy nhỏ cũng như phủ một lớp sương lạnh.
Bà lão Điền và Tô Đại Tráng ngẩng đầu nhìn Tô Dao. Hai mẹ con đồng loạt bị vẻ mặt lúc này của cô dọa cho giật mình: “Mày không phải Tô Dao con ngốc kia… mày không phải…”
Bà lão Điền đột nhiên nói.
Tô Dao chán ngấy. Cô bước lên một bước, trực tiếp nhặt con dao chặt củi đặt lên cổ Tô Đại Tráng. Lưỡi dao áp sát cổ ông ta, hai mẹ con không dám thở mạnh.
Trong sân cuối cùng cũng yên tĩnh lại một lúc.
Tô Dao cúi mắt, lạnh lùng cười nhìn bà lão Điền: “Không hiểu tiếng người à? Phải thấy máu mới biết sai sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)