Tiếng gọi “mẹ vợ” của Ngưu Đại Lực lập tức khiến mọi lời chối cãi của bà Điền nghẹn lại trong cổ họng. Nhưng chuyện còn chưa dừng ở đó.\
Ngay khi bà Điền còn đang sững sờ, Ngưu Đại Lực lại tiếp tục nói: “Tối qua chính bà mở cửa cho tôi vào ngủ với Thúy Bình. Hôm nay bà lại dẫn cả đống người tới đây là có ý gì? Chê một trăm đồng sính lễ chưa đủ, muốn moi thêm tiền à?”
Bà Điền tức đến suýt ngất: “Mày… mày… mày…”
Bà ta run rẩy chỉ tay vào Ngưu Đại Lực, nửa ngày vẫn không nói nổi một câu. Bởi lúc này đầu óc bà ta rối như tơ vò, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc sai ở đâu.
Rõ ràng người lẽ ra phải ngủ với con tiện nhân Tô Dao… sao giờ lại nằm trên giường của con gái?
“Ngưu Đại Lực… mày… mày…”
“Mẹ vợ, bà làm vậy là lật lọng đấy.” Nói xong, Ngưu Đại Lực quay sang nhìn Tô Thúy Bình đang co rúm ở góc giường: “Thúy Bình, mẹ em đã gả em cho tôi với sính lễ một trăm đồng. Tôi biết em chịu thiệt thòi nhưng em yên tâm, những gì tối qua tôi nói đều là thật. Sau này tôi nhất định sẽ đối xử tốt với em.”
Tô Thúy Bình vốn cũng chẳng khá hơn bà Điền bao nhiêu. Nghe vậy, cô ta không những không cảm động mà còn chửi ầm lên: “Ai cần anh đối tốt với tôi? Mẹ tôi bán con ngốc Tô Đại Nha cho anh, chứ không phải tôi! Không phải tôi! Tôi thà chết cũng không lấy cái lão đồ tể như anh! Chỉ với cái loại anh mà cũng muốn cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga à? Nằm mơ đi!”
Đến lúc này rồi mà Tô Thúy Bình vẫn chưa nhìn rõ tình thế. Thật ra cô ta chỉ còn hai con đường. Một là mang tiếng xấu khắp nơi, cả đời không lấy được chồng. Hai là gả cho Ngưu Đại Lực, mỗi ngày hầu hạ hắn… giống như người vợ trước của hắn, người đàn bà đang nằm liệt giường kia.
Chọn thế nào… tùy cô ta.
Nhưng dù chọn thế nào thì bà Điền và Tô Thúy Bình hôm nay cũng phải lột một lớp da.
Tô Dao đứng xem một lát thấy chẳng còn gì thú vị liền ngáp một cái rồi quay người bước ra ngoài.
“Dao Dao…” Tô Kiến Chương vẫn luôn chú ý đến cô, vội vàng đi theo:“Sáng nay em đi trấn với ai vậy?”
“Hửm? Đi với vợ đội trưởng.” Đối với người anh họ từ nhỏ đã chăm sóc nguyên chủ, Tô Dao cũng không ngại tỏ ra hòa nhã hơn một chút.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại…
Hình như cô đối với ai cũng hòa nhã cả Ngay cả tối qua với Ngưu Đại Lực, cô cũng cười rất dịu dàng đấy thôi.
Sau khi biết Tô Dao sáng nay lên trấn bán thảo dược, Tô Kiến Chương gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ xót xa: “Xin lỗi Dao Dao. Lần trước anh về, chú Hai nói em sang nhà bà ngoại rồi, anh tưởng thật.”
Anh nằm mơ cũng không nghĩ tới chú Hai lại tàn nhẫn đến mức giấu cả tung tích con gái ruột. Nếu biết trước, anh chắc chắn sẽ không vội quay lại mỏ làm việc mà sẽ đi tìm Tô Dao trước.
Khoảng thời gian cô ở trên núi… chắc chắn đã chịu không ít khổ.
“Em không sao.” Tuy Tô Dao không ghét Tô Kiến Chương nhưng cũng không quen kiểu tình cảm quá gần gũi như vậy. Cô mím môi không nói thêm, còn Tô Kiến Chương cũng tinh ý không nhắc lại chuyện ấy nữa.
Anh đưa cho cô một gói giấy dầu: “Đây là bánh hạt dẻ anh mua ở cửa hàng bách hóa huyện. Em giữ mà ăn, ăn hết anh lại mua cho.”
Từ nhỏ đến lớn, nguyên chủ không ít lần nhận bánh kẹo của Tô Kiến Chương. Chỉ có điều… hiếm khi những thứ đó thực sự lọt vào miệng cô.
Tô Dao nhìn gói bánh trong tay anh, khựng lại một chút rồi ngẩng đầu cười: “Anh à, sau này không cần mua đồ ăn cho em nữa đâu. Bệnh của em đã khỏi rồi, giờ em có thể lên núi hái thuốc bán kiếm tiền.”
Người khác đều nói Tô Dao là kẻ ngốc. Nhưng Tô Kiến Chương biết cô không ngốc, chỉ là ít nói mà thôi. Giờ cô nói bệnh đã khỏi… cũng hợp lý.
Anh ngạc nhiên trước sự thay đổi của cô em gái trước mặt nhưng lại càng thích cô gái đầy sức sống này hơn. Trước kia Tô Dao lúc nào cũng cúi đầu im lặng. Cho dù anh đưa bánh cho cô, cô cũng chỉ nhận lấy mà không nói một lời, càng không bao giờ mỉm cười với anh. Bị người khác bắt nạt, cô cũng chỉ co rúm trong góc, không biết phản kháng, mặc cho người ta đánh…
Không phải anh chưa từng nghĩ tới việc đón Tô Dao về nuôi. Nhưng chú Hai và thẩm Hai vẫn còn đó, anh chỉ là anh họ, làm sao có lý do can thiệp.
Còn bây giờ…
Có lẽ thời cơ đã đến.
Tô Kiến Chương quanh năm làm việc trong mỏ, da ngăm đen, bàn tay thô ráp. Anh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên đầu cô: “Cho dù em kiếm được tiền, em vẫn là em gái của anh. Anh trai mua đồ ăn cho em gái là chuyện đương nhiên.”
Sự thân mật bất ngờ này khiến Tô Dao sững lại. Cô ngẩng đầu chớp chớp mắt, nhìn người anh họ không giỏi ăn nói trước mặt rồi hỏi điều vẫn thắc mắc: “Em với anh chỉ là anh em họ… sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”
Đó là điều cô luôn nghi hoặc. Có lẽ cũng là nghi hoặc của nguyên chủ.
Dù sao Tô Kiến Chương không thiếu em họ. Nhưng chỉ riêng Tô Dao được anh đối xử tốt nhất.
Thật kỳ lạ.
Tô Kiến Chương ngẩn người một chút rồi cười. “Dao Dao quên rồi sao? Trước đây mẹ anh thích em nhất. Trước khi bà mất, bà từng dặn anh phải coi em như em gái ruột mà chăm sóc.”
Những năm qua anh bận làm việc ở mỏ, đôi khi cũng lơ là việc chăm sóc cô. Không ngờ chớp mắt một cái, cô em gái nhỏ đã trưởng thành thành một cô gái lớn.
“Chuyện gì?”
“Hôm nay xảy ra chuyện với Tô Thúy Bình như vậy, hai mẹ con họ chắc chắn sẽ trút giận lên em. Chú Hai… còn thẩm Hai thì chẳng làm chủ được gì.” Anh hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói: “Hay là… em đến sống với anh nhé? Anh thường làm việc ở mỏ, nhà để trống. Em sang đó tiện trông nhà giúp anh, được không?”
Trong giọng anh có chút bất an. Một người đàn ông quanh năm lao động đáng lẽ phải nói chuyện đầy khí lực. Thế nhưng lúc hỏi ý kiến Tô Dao, anh lại cảm thấy không đủ tự tin.
Tô Dao cũng không suy nghĩ sâu về nguyên nhân. Cô lắc đầu từ chối: “Chắc em sẽ rời khỏi làng này.”
“Dao Dao?”
“Anh làm ở mỏ chắc cũng biết, ra ngoài kiếm tiền dễ hơn ở trong làng. Em làm xong hộ khẩu riêng rồi sẽ ra ngoài làm ăn.”
Thời gian của cô rất quý. Cô không rảnh cả ngày ở trong làng dây dưa với bà Điền và Tô Thúy Bình.
Tô Kiến Chương không ngờ cô đã nghĩ xa như vậy. Anh hơi ngạc nhiên nhưng vẫn tôn trọng lựa chọn của cô: “Được… vậy thì lên thành phố. Ở huyện anh cũng thuê một căn phòng…”
Dù thế nào, anh vẫn hy vọng Tô Dao có thể sống cùng mình.
Ở đâu cũng được.
Tô Dao khẽ cong môi nhưng không trả lời ngay. Cô cùng anh đến tìm đội trưởng Lâm Kiến Quốc để bàn chuyện tách hộ khẩu. Khi họ tới nhà đội trưởng, đúng lúc Lưu Vân cũng vừa về.
Nghe Tô Dao nói ý định của mình, chưa đợi cô mở lời, Lưu Vân đã quay sang Lâm Kiến Quốc nói ngay: “Phải tách hộ khẩu cho con bé. Nếu không, sớm muộn gì bà Điền cũng hại chết Đại Nha mất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


