Cô nở một nụ cười nhạt: “Nếu đàn anh bận rồi thì em không làm phiền nữa.”
Nói xong, cô thu dọn sách vở rồi rời khỏi lớp.
Cô biết thứ Tư hàng tuần anh đều đến thư viện, ngồi ở vị trí riêng của mình cả buổi sáng.
Thẩm Thanh Oản đã dò trước, trốn ở một góc khuất mà anh không để ý tới, lấy chiếc máy ảnh rẻ tiền mua một nghìn tệ.
Nhưng đợi nửa tiếng vẫn không thấy anh xuất hiện.
Đang định rời đi vì tưởng anh có việc không đến, thì vừa quay người lại đã đụng thẳng vào lồng ngực rộng lớn của anh.
Mũi cô đau điếng.
Cô lùi lại một bước, xoa mũi, ngẩng đầu lên thì chạm ngay ánh mắt nửa cười nửa không của Bạc Tiện Thời.
“Trốn anh lâu như vậy, là định chụp lén anh à?”
Đồng tử Thẩm Thanh Oản dao động, vội chối: “Ai thèm chụp lén anh, em chụp cảnh thư viện thôi!”
Bạc Tiện Thời liếc thấy vành tai cô cứ đỏ lên mỗi khi nói dối.
Anh siết lấy eo cô, đẩy cô áp vào giá sách: “Bé con, anh có từng nói chưa, dáng vẻ nói dối của em nhìn một cái là biết ngay.”
Vừa nói, ngón tay anh còn mân mê dái tai đang nóng đỏ của cô.
“Anh còn chưa chạm mà nó đã đỏ rồi, không phải chột dạ thì là gì?”
Thẩm Thanh Oản chống tay lên ngực anh, lắp bắp: “Anh… anh nói thì nói, đừng lại gần như vậy!”
“Trong thư viện không được ồn ào, nên anh chỉ có thể nói với bé con như vậy thôi.”
Hơi thở nóng rực của anh phả sát bên tai cô, khiến cơ thể cô khẽ run lên.
Cả người anh ép xuống, cô đẩy cũng không đẩy ra được.
Ngược lại vòng eo bị siết chặt, anh nhấc cô lên, đặt cô đứng trên đầu gối hơi cong của mình. Ở độ cao đó, cô vừa đủ để nhìn xuống anh.
Thẩm Thanh Oản sợ gây chú ý nên không dám nói lớn: “Anh thả em xuống!”
“Bé con không thích à? Như vậy hôn anh sẽ đỡ mệt hơn.”
“Không thích!” Cô cắn môi: “Đây là thư viện, anh đừng làm bậy!”
Bạc Tiện Thời cong môi: “Thư viện là nơi học tập, vừa hay có thể dạy bé con một tư thế hôn mới, muốn thử không?”
“Ưm…”
Câu chưa nói xong đã bị anh chặn lại bằng nụ hôn.
Lần đầu tiên hôn ở thư viện, cô không thể không căng thẳng.
Nhưng anh lại rất giỏi, như đang chiếm đoạt từng hơi thở của cô, khiến cơ thể cô mềm nhũn, gần như đứng không vững.
Bạc Tiện Thời từ từ tách môi ra.
Nhìn đôi mắt mơ màng của cô, môi sưng nhẹ, ánh mắt dần nhuốm dục ý, giọng khàn đi: “Bé con, em… khiến anh rất thích…”
Thẩm Thanh Oản dần lấy lại ánh nhìn.
Nhớ lại anh dám làm vậy ở thư viện, tức giận liền cắn vào cằm anh.
“Lừa đảo! Anh rõ ràng nói trước khi kết thúc cược sẽ không động vào em!”
Bạc Tiện Thời nhướng mày: “Ai bảo bé con chưa xin phép mà đã chụp lén anh?”
“Đây coi như… phí cho việc em chụp lén anh.”
Thẩm Thanh Oản tức giận đẩy anh ra rồi chạy khỏi thư viện.
Người đàn ông đứng yên tại chỗ, ngón tay mân mê môi mình, khẽ hôn lên đó như còn lưu lại nhiệt độ của cô.
Mấy ngày sau đó, cô không gặp lại anh nữa.
Anh đang cố tình tránh cô.
Ngày mai là hạn nộp bài, nếu không hoàn thành sẽ ảnh hưởng điểm cuối kỳ và học bổng.
Cô do dự rất lâu trong ký túc xá, cuối cùng vẫn gọi vào số quen thuộc.
Đầu dây bên kia vang lên âm thanh kỳ lạ.
Cô không nghĩ nhiều, hít sâu rồi nói: “Đêm nay anh có rảnh không?”
Một phút sau, giọng anh vang lên, khàn khàn gợi cảm khó tả: “Đã nghĩ ra điều kiện để cầu anh rồi sao?”
Cô im lặng vài giây: “Ừ.”
“Bé con, nhờ người khác mà thái độ thế này à.”
“…”
Đến biệt thự thì đã là chín giờ tối.
Thẩm Thanh Oản đảo mắt nhìn quanh phòng khách một vòng, không thấy anh, liền quen đường lên tầng hai, tìm phòng ngủ của anh rồi gõ cửa.
Một lúc sau, cửa mở ra.
Bạc Tiện Thời vừa tắm xong, mặc áo thun trắng chui đầu rộng rãi và quần short xám, tóc còn ướt sũng, nước nhỏ tí tách.
Anh chống một tay lên khung cửa, nhướng mày nói: “Đến nhanh thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)