Tiếng cãi vả vang khắp căn nhà xen lẫn là tiếng đổ vỡ từ đồ đạc.
"Xẻng!"
Người bố tức giận, cầm bình hoa thuỷ tinh quăng xuống đất, cạnh bên chỗ quỳ của đứa con gái. Các mảnh vỡ rơi khắp sàn nhà, kèm theo là tiếng khóc lóc, van xin người bố cho cô được tự do với lựa chọn của mình.
"Xin bố đấy, con không yêu hắn ta được. Con không thể cưới người con không yêu."
Người bố đang hùng hổ, bỗng nhiên đổ sụp xuống quỳ trước mặt đứa con gái duy nhất của mình. Đầu gối của người bố cũng rỉ máu vì những mảnh thuỷ tinh đâm vào, nhưng người bố nào còn cảm giác đau đớn ở thể xác nữa, mà là vì quá đau ở bên trong lòng, đứa con gái trân quý nhất mà mình nuôi lớn, mình đã dành hết mọi yêu thương lẫn chiều chuộng cho nó, vậy mà giờ đây, chính mình lại cướp đi hạnh phúc của nó, ép gả nó cho một kẻ xa lạ, và quan trọng là người mà đứa con gái mình suốt đời không thể yêu.
Người bố giọng thều thào, lời nói như muốn cấu xé vào tâm hồn của cả hai.
"Bố xin con đó, Anny, cuộc hôn nhân này con phải nhận, con hiểu cho bố được không, cả sự nghiệp của bố đang bị gia đình bên đó nắm giữ, nếu bố không đồng ý gả con cho tên nhà giàu bệnh hoạn bên đó, bố... bố và gia sản nhà mình sẽ chẳng còn một đồng."
Anny tiếp tục cầu xin bố, nghẹn ngào, nước mắt rơi ướt cả áo cô đang mặc.
"Bố à, con... con không thể yêu đàn ông, bố biết mà, con đang yêu, và cô ấy là một cô gái... con... con..."
Bố Anny ôm lấy đứa con gái, đau đớn, bày tỏ nỗi lòng.
"Bố biết chứ, bố không trách con, giới tính không có lỗi, nhưng mà ở cái hoàn cảnh này con nên hiểu. Có người bố nào lại ép gả con cho một kẻ tâm thần không?"
Anny giờ chỉ còn biết khóc, không thể nói gì hơn nữa.
Bố Anny vẫn nghẹn ngào thều thào.
"Con có thể không vì bố, nhưng còn mẹ con thì sao?"
"Mẹ con đang nằm viện, và chúng ta cần một khoảng chi phi rất lớn để phẫu thuật cho mẹ con,"
Thế là hai người cứ ôm nhau khóc, tiếng cãi vả lẫn đổ vỡ đã không còn, thay vào đó là tiếng khóc bi thương phát ra từ căn phòng.
******
Công viên KKK, Có một cô gái trông rất thời trang ôm cây đàn hát, rất nhiều người bị cuốn hút bu lại xem, ai ai cũng bị nhan sắc phi giới tính của cô ấy thu hút, nên người bu lại càng lúc càng đông, đến khi cô ấy cất lên giọng hát, mọi người đều say mê như lạc vào một cảnh trên thiên đàng, tiếng hát dịu dàng, ấm áp, tràn đầy ma lực.
Cô gái cứ như một nhà thôi miên giỏi nhờ tài hát hò lẫn nhan sắc của bản thân.
Khi bài hát kết thúc, Anny từ bên ngoài chen vào bước tới.
Cô gái ngóc đầu lên nhìn Anny tươi cười.
"Chị đến rồi sao?"
Nói rồi cô gái đứng dậy, đi cùng Anny, đến một góc vắng khác để tâm sự, mọi người cũng dần giải tán.
Cô gái nhìn Anny không có nụ cười mà lo lắng hỏi.
"Chị, chị có làm sao không? Chị gặp chuyện gì à?"
Anny mặt không cảm xúc, lắc đầu, lạnh giọng.
"Không, chúng ta ... chia tay đi."
Cô gái bất ngờ, như không tin vào điều Anny nói mà hỏi lại.
"Chị trêu em à?"
Anny chỉ lắc đầu, rồi đứng dậy, kết thúc câu cuối cùng.
"Là thật, chị chơi chán cái trò yêu đương này với em rồi, kết thúc thôi, đừng làm phiền chị nữa."
Cô gái nghe câu nói của người mình yêu, cứ như tiếng sống bên tai, người dần mất lực, mà buông rơi cả cây đàn.
Cây đàn rớt xuống đất, một tiếng "cắt" vàng lên, một trong các dây đàn vừa bị đứt.
Cô gái gượng cười trong nước mắt, nhỏ giọng nói thêm như là chờ mong một thứ gì đó đang xa dần.
Là tình yêu, tình yêu cô ấy đã dành cho Anny suốt mấy năm qua.
"Chúng ta sẽ còn gặp nhau chứ?"
Anny thờ ơ đáp.
"Không!"
Rồi Anny dần cất bước.
Cô gái đổ sụp xuống, nhìn cây đàn của mình, nước mắt đã dần thành dòng lúc nào không hay, nghẹn ngào mà tự nói với chính mình.
"Ừ, nó đứt đoạn rồi, đứt đoạn như cuộc tình của chúng ta vậy? Anny..."
Anny bước đi không bao xa, cũng đổ sụp xuống, cô lẩn tránh ở một góc tường, ôm lấy lòng ngực, mà đau đớn, cứ như có ngàn vạn mũi kim đang đâm vào trái tim cô, nước mắt mà cô cố kìm nén nãy giờ cũng bất lực rơi rớt... Như là nước đã tràn ly, làm sao mà giữ nổi.
Tại một góc đối diện, một bóng người trùm kín bằng chiếc khoác mũ trai, nhìn về hướng Anny nở nụ cười.
"Chị à, em chờ chị lâu lắm rồi đó!"
Hắn cười, nhưng nụ cười mang sự đau đớn, rồi quay mặt bước đi xen lẫn trong đám người.
Sẽ chẳng ai hiểu hắn cười, nhưng lại đau, nhưng sẽ có người hiểu, tại sao khi cười mà đau còn hơn khi khóc.
Hắn là ai? Anny sẽ hạnh phúc với hôn nhân ấy chứ? Và cô gái kia, liệu có vượt qua được nỗi đau này không.
(Câu truyện chỉ vừa mới bắt đầu, mà đã lắm người khóc... Huhu... Chẳng ai ác bằng tác giả đâu nhỉ?)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


