Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô lúc này chỉ cảm giác một cỗi cảm xúc ghê tởm, khi thân thể mình bị tên đàn ông này liếm láp, mút đến đỏ cả da, cô nhắm mắt rồi lại cắn răng mặc kệ hắn ta chà đạp cơ thể mình.
Cô có thể cảm nhận được đối phương thân nhiệt nóng rất nóng, nhưng đối phương vẫn chưa lột bỏ đồ trên người, cô cũng chỉ nghĩ đơn thuần hắn là muốn kéo dài cái chuyện này.
Nhưng cho đến khi, có một cái gì đó đi vào bên dưới cô, cô hơi rùng mình, cảm giác không có đau đớn như bản thân mình tưởng, nhẹ nhàng, cũng chẳng có to, cái cảm giác này đích thị chỉ là ngón tay mà thôi, thì ra hắn không đưa cái ấy của hắn vào liền, mà lại nhẹ nhàng dùng ngón tay của mình mơn trớn phía dưới cô.
Dù ghét hắn, nhưng cái xúc cảm này, khiến cô không kìm được cổ họng mà nhẹ rên lên thành tiếng ái muội,
"Ư... ưm..."
Hắn lại hôn cô tiếp, nụ hôn lần này lại có phần nhẹ nhàng hơn ban đầu, kèm theo là sự di chuyển ngón tay hắn, cả cơ thể cô cũng bất giác co lên, ân ân ái ái...
Cho đến khi cô thực sự cảm thấy mình ra một chất dịch của sự thoả mãn, thì hắn cũng dừng lại, nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi chìm nhanh vào giấc ngủ.
Cô thực sự không hiểu hắn nghĩ gì, có phải vì say nên không đủ sức làm hết, cả đồ trên người hắn cũng còn nguyên, không lẽ hắn là đang muốn trêu chọc mình sao.
Câu hỏi đó cũng dần khiến cô mệt mà thiếp đi, ngủ trong vòng tay của hắn, cứ như một đôi vợ chồng mới cưới, nhìn cả hai ôm nhau ngủ cứ tưởng chừng là rất bình thường và hạnh phúc.
Nhưng mọi bí mật vẫn còn bỏ dỡ...
........
Sáng hôm sau, cô mở mắt dậy, đã không thấy Keyo đâu, cô cũng chẳng để tâm nhiều mà bước xuống giường tắm rửa, thay đồ đi xuống nhà.
Vừa xuống cô đã thấy có vài người đã ngồi ở trong phòng khách ăn sáng.
Keyo vừa thấy cô xuống, liền nhanh gọi.
"Vợ ơi, lại đây ăn sáng đi."
Cô nhẹ gật đầu đi đến, ngồi xuống, nhỏ giọng.
"Chào em chồng... và chị cả..."
Bá Ngọc nghe chị dâu chào hỏi mà cười phì.
"Haha... gì mà chị cả... nên là em dâu thì đúng hơn... haha..."
Liễu Thừa Nhiên nghe vậy, đũa trong tay cô cũng rơi xuống bàn, nét mặt bất an lẫn lo sợ.
Bầu không khí bỗng chốc bị tiếng cười của Bá Ngọc làm cho căng thẳng đột cùng.
Keyo giả vờ ho nhẹ, cất lời.
"Bá Ngọc thích đùa, mọi người đừng để ý."
Hắn nói rồi, lại liếc mắt đe đoạ Bá Ngọc.
Bá Ngọc bị cái liếc mắt làm cho khó chịu đôi chút mà buông bát xuống bàn, đứng dậy bước lên phòng, trước khi đi còn quay mặt lại nói thêm.
"Dạo này nhiều việc, em hay bị đau đầu, không phiền thì chị dâu lên mát xa cho em chút nhé."
Ý của hắn là muốn Anny hay Thừa Nhiên, dù hắn không nói rõ là chị dâu nào, mà ánh mắt của hắn lại khá rõ ràng, khi cứ đăm đăm nhìn về Anny.
Keyo cũng hiểu ý muốn hắn, nở nụ cười tươi rói rồi đáp.
Anny có chút không vui, ánh mắt dán lên dĩa thức ăn trước mặt.
Keyo nhìn thấy cũng tò mò hỏi cô.
"Em ngủ không đủ giấc sao? Mà vẻ mặt ảm đạm vậy?"
Anny lắc đầu, không khí lại rơi vào im lặng, bỗng một lúc sau cô từ từ cất giọng.
"Thừa Nhiên dù sao cũng là vợ lớn của anh, anh có không yêu hay chán cô ấy, anh cũng không nên đối xử với cô ấy như vậy."
Anny dứt liền, vẻ mặt đầy ghét bỏ, mà bỏ luôn bữa sáng cất bước quay lại lên phòng.
Keyo nhìn bóng dáng Anny bước đi, vẻ mặt cũng trầm xuống...
Kéo về một màn kí ức nhỏ...
******
Một năm trước, tại một ngôi nhà ở ngoại ô...
Keyo đang bê bết máu khắp người, giọng yếu ớt...
"Bạch Tú Anh! Tại sao ngươi... ngươi lại giết anh trai ruột của mình... ngươi ngươi... con khốn!"
Một người có khuôn mặt y đúc Keyo, mỉm cười tà ác, đưa chân lên đạp mạnh vào vết thương của Keyo, mặt sắc lạnh.
"Ngươi mà cũng xứng đáng làm anh trai của tôi sao?"
Người đó liếc nhìn Keyo thoi thóp, nghiến răng đầy thù hận, nói tiếp.
"Anh gián tiếp hại mẹ của chúng ta thì thôi đi, anh lại giết luôn cả người yêu thương tôi, chị ấy đã làm gì sai chứ, mẹ kiếp tên khốn nhà anh, anh chà đạp chị ấy chưa đủ sao, anh lại nhẫn tâm lấy cả mạng chị ấy..."
Keyo mặt xanh xao, cố nói vài lời.
"Ngươi... ngươi đừng quên rằng, dòng máu trong ngươi chính là của nhà họ Phong chúng ta."
Bạch Tú Anh lại hừ lạnh, ghét bỏ ra mặt.
"Họ Phong sao? Haha... tôi không cần, cái dòng họ tàn ác đó, các người đều là ác quỷ!"
Keyo bỗng ráng rặn ra một nụ cười mỉa mai.
"Hahaha... và ngươi cũng là một ác quỷ trong số chúng ta mà thôi... hãy nhìn lại xem hành động giết anh trai song sinh của mình lúc này đây, đã cho thấy rõ dòng máu tàn ác đó vẫn chảy trong người của ngươi!"
Tú Anh nghe thế, tức điên lên, quát lớn.
"Câm miệng! Tên khốn!"
Dứt lời người đó đạm mạnh hơn vào vết thương Keyo, keyo đau đớn mặt biến sắc không còn một giọt máu, dần dần hơi thở cũng dần tắt hẳn đi...
Tú Anh nhìn xác anh trai mình cười nhạt nhẽo, lạnh giọng.
"Phong Bá Tuấn, Phong Bá Hoàng, Phong Bá Ngọc... haha... cả cái gia đình họ Phong khốn kiếp đó, ta sẽ huỷ hoại từng người cái ngươi!"
......
Quay về thực tại...
Keyo nở nụ cười, hướng mắt nhìn lên chỗ cầu thang trong nhà, nhỏ giọng.
"Anh trai à? Em chăm sóc vợ anh như vậy đủ tốt chưa? Haha... Tiếc là anh chẳng thể nhìn thấy nhỉ? Bá Hoàng!"
******
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


