Hạ Lập Nguyên đối với Hạ Hương Thảo là có thể không cần não nuông chiều đến coi trời bằng vung.
Dĩ nhiên là thích nghe người ta khen Hạ Hương Thảo.
Nói thẳng ra, nhiều năm nay Hạ Diệp Chi trong lòng người nhà họ Hạ, trình độ nghe lời không khác gì một con chó nhà nuôi, cho nên cô nói vậy, Hạ Lập Nguyên liền tin vài phần.
Con người là động vật thị giác, giờ Hạ Diệp Chi đã xinh đẹp rồi, ngay cả Hạ Lập Nguyên nhìn cô cũng thấy thuận mặt hơn nhiều, tiếng“Cảm ơn bố” này tự nhiên nghe cũng mát lòng.
“Con quay về trước đi, bố báo cho Hương Thảo trước đã, xong báo con chuyển đi sau.”
Hạ Diệp Chi ra khỏi văn phòng Hạ Lập Nguyên, nụ cười trên mặt nhạt đi, vươn tay ra lau sạch nước mắt trên mặt, khóe miệng giãn ra nụ cười lạnh.
……
Hạ Diệp Chi vừa đi, Hạ Lập Nguyên gọi điện thoại nội bộ cho Hạ Hương Thảo gọi cô đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)