Hạ Diệp Chi suýt thì cho rằng người đàn ông này thật sự là “anh họ” của mình, sững sờ nói: “Em vừa đang định về đây.”
“Anh đưa em về.” Người đàn ông đeo khẩu trang nói xong, thì kéo tay cổ tay cô đi ra.
Nhưng anh đồng sự đến cùng với Hạ Diệp Chi, rõ rành rành là sẽ không dễ dàng bỏ qua cô, anh ta đi lên phía trước ngăn Hạ Diệp Chi lại: “Chúng ta ra ngoài là để điều tra thị trường, giờ cô muốn trốn việc à?”
Hạ Diệp Chi cười nhìn anh ta: “Anh họ tôi không dễ gì mới từ nước ngoài về, tôi với anh ấy đi tâm sự chút, vậy làm phiền anh xin nghỉ hộ tôi.”
Người đàn ông kia vẫn còn muốn ngăn Hạ Diệp Chi lại, anh chàng đeo khẩu trang thong thả rút điện thoại ra: “Muốn tôi báo cảnh sát không?”
Người đàn ông kia nghe vậy, lập tức tránh ra.
Hạ Diệp Chi theo anh chàng đeo khẩu trang vào xe, cô phân vân xong lại dọ dự, cuối cùng lấy hết sức can đảm hỏi: “Anh là Trần Tuấn Tú phải không?”
Trần Tuấn Tú kéo khẩu trang xuống, cười nhìn cô: “Dễ nhận ra vậy sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)