Mộc Tương Tương theo phản xạ giơ tay ôm lấy cổ anh, trong đầu cô trống rỗng mấy giây mới nhận thấy được chuyện gì đang xảy ra.
Cô vùng vẫy muốn thoát ra khỏi ngực anh: “Mộ Gia Thần, anh mau thả tôi xuống!”.
Mộ Đình Hy ôm chặt lấy cô, anh không thèm quan tâm cô đang giãy giụa phản kháng thế nào, trực tiếp nhét cô vào ghế phụ.
Mộc Tương Tương muốn mở cửa xuống xe.
Mộ Đình Hy biết thừa là cô muốn xuống xe, một tay anh giữ cửa xe, tay kia thì vịn vào khung cửa, anh cười như không cười nhìn Mộc Tương Tương: “Nếu cô dám xuống xe thì tôi sẽ hôn cô”.
Mộc Tương Tương nghe vậy chỉ biết nghiến răng nói ra bốn chữ: “Không biết xấu hổ!”.
Mộ Đình Hy đóng cửa xe lại, anh đi vòng sang phía bên kia để lái xe.
Mộc Tương Tương sững sờ một lúc mới nhớ ra, lúc nãy anh đã giễu cợt hỏi cô có phải muốn ăn vạ không.
Mộc Tương Tương tức giận quay đầu trừng mắt nhìn anh: “Tôi tưởng người muốn ăn vạ là anh mới đúng chứ?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)