Mộc Tương Tương nghiêng đầu sang một bên, cô tránh khỏi ánh mắt sắc bén của anh rồi lạnh lùng nói: “Chuyện này không liên quan đến anh!”.
“Vậy chuyện này liên quan đến ai?”.
Mộ Đình Hy nhìn chằm chằm vào cô, anh dùng cơ thể cao lớn chắn đường đi của cô, không cho cô có cơ hội tránh né.
Mộc Tương Tương có thể cảm nhận được khí thế lạnh lùng trên người anh, nhưng cô lại không bị ảnh hưởng bởi khí thế áp bức đó.
Nhịp tim cô dồn dập, cô cảm thấy mình nói thêm một chữ thì sẽ thêm một sơ hở.
“Mộ Gia Thần” này không phải là một cậu ấm bù nhìn, anh ta thông minh và nhạy cảm hơn so với tưởng tượng của cô nhiều.
“Không nói nữa hả?”, Mộ Đình Hy đột nhiên lùi lại nửa bước.
Mộc Tương Tương cắn chặt môi, cô đột nhiên làm ra vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía cửa phòng ăn, sau đó gọi một tiếng: “Bố?”.
Mộ Đình Hy nghe thế thì vô cùng xem thường: “Mấy trò vặt vãnh này quá ngây thơ rồi”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)